Mạch sáng tạo và khao khát đến với nó không chảy rần rật trong hắn. Họ đã hy sinh, điều đó đem lại lòng biết ơn. Bạn không khinh rẻ mình vì bạn cố sống trung thực và linh hoạt với cái bạn biết và không ngừng muốn nắm bắt cái bạn không biết.
Nhưng chắc mẹ biết chuyện, lại đòi dắt tôi đến nhà ông ta. Chúng tôi mò mãi không thấy. Và luôn là một cô thủ thư đầy trách nhiệm, lưu giữ và sắp xếp khá ngăn nắp những gì mà bạn cứ tưởng bạn đã quên béng và bị xóa sạch mất rồi.
Thêm nữa, mất thơ hay không phải là điều quá đau khổ, quá xót ruột nhưng cũng không dễ sớm tìm lại sự bình thản như mất tiền. Giờ đây, khi cái chú công an hay cảnh sát gì đó đèo tôi về phường trên chiếc xe của tôi. Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn.
Con chó nhỏ (đã chết) của tôi từng làm thế mỗi lúc tôi tròng xích vào cổ nó, dắt nó, đúng hơn là nó kéo tôi đi, từ tầng bốn xuống. Đừng nhầm bạn với tôi. Một bữa cơm tối, bố mẹ cãi nhau, bố đập tan mâm cơm.
Điều này không phải là sự xin xỏ lòng ban ơn mà là một đề nghị cho tầm cao và hạnh phúc. Này thì… nhìn sân trường đầy sỏi đá xi măng-thấy lòng cũng cỗi cằn như thế… Bạn nghĩ liệu có âm mưu nào đang đe dọa sự yên bình kha khá này không? Bạn có giống một kẻ đến sân bóng với những âm mưu trong đầu? Dân tình chúng ta thật hồn nhiên.
Bác gái độ này khá rảnh, hay xem tivi. Nhưng cái chính là hai đứa phải tự biết liệu… O. Vì vậy, nhà văn thường ngăn vợ lại bằng cử chỉ âu yếm ấy.
Lúc đó bạn đang bỏ vỏ chai vào két và khuân xuống nhà. Nhưng nó có giá trị khi ở giữa khoảng hư vô đến hư vô, nó đã ma sát với đời sống của các hạt bụi khác. Cái trạng thái về chia sẻ rất phức tạp.
Nhưng lí trí dạy tim tôi phải muốn. Đây là một thử thách nữa. Em sẽ thôi là một sinh linh.
Đó là một niềm an ủi. Nhưng trong gia đình, cũng như trong xã hội, bạn không có quyền trong tay, mà lại càng không thể dùng bạo lực lật đổ. Anh ta không thể nhẹ nhàng bay lên tránh cú đâm trực diện.
Thế nên mới chả bao giờ hiện sinh tất tần tật cả. Rồi mai đây, chúng lại xuất hiện trên mình một giấc mơ mới. Có lẽ tí nữa cũng… Hơi phiền là còn cái cặp, thời buổi này ám ảnh lắm ăn cắp đến nỗi trong sở thú vẫn phải đề phòng.