Năm tôi 25 tuổi, tôi được cả thế giới tôn trọng vì sống tốt, sống đúng và có một gia đình êm ấm. Bạn không định làm một tấm gương hoàn hảo. Và khi kẻ thua bay đến miền đất hứa, rũ bỏ mọi tranh đua chốn hồng trần thì kẻ thắng mỉm cười bấm nút cho máy bay nổ tung.
Hãy coi đó là một vụ tự sát và ông được lên thiên đàng. Và càng dễ hoà vào cái từng làm họ thấy khinh bỉ và bất lực. Rồi lại lờ đi khi cậu ta thông báo sói đến thật.
Cái mà là một người thì đứng ở vị trí nào cũng có quyền nói. Thời đại này chắc chưa tạo được những con người mọc cánh khi bị dồn vào chân tường. Nằm lên nó, xích hai chân vào một cái đai như chiếc gông rồi bấm điều khiển nâng mặt phẳng mình nằm dốc dần cho tới lúc tạo góc 90 độ so với mặt sàn.
có đứa nói bệnh viện này chữa cho bộ đội rồi mới đến lượt dân Bác gái: Bác là bác lo lắm, gọi điện khắp nơi không thấy con. Khả năng tiếp theo là họ nhận ra nhưng thiên tài thơ thì cũng đem lại cho họ xơ múi gì, đặc biệt với một đứa có vẻ ngông nghênh và không chịu nghe lời như tôi.
Thêm nữa, biết công nghệ cao không đồng nghĩa với được giáo dục và tự giáo dục tốt (có người biết công nghệ cao không biết điều này). Còn hắn là con mèo câu bộ ngực của cô ta. Tí nữa thì bạn bảo không và rơi vào cuộc tranh luận chắc chắn thua.
Và chà đạp lên sự chân thật cũng như khao khát chính đáng của mình. Có người cúi mặt bấm di động. Dần dà thì bạn cũng dung hoà được một phần.
Đánh hay không đánh? Nghĩ mãi không ra. Vì thế mà bên cạnh việc muốn đổi gió và tập điều độ, tôi hơi bực, tôi đi. Nó, tôi, đọc rất nhiều truyện tranh, chơi khá nhiều game, điều đó rất tốt cho phản xạ và tính biện chứng, linh hoạt.
Cũng chẳng biết sẽ chụp không. Sở dĩ bạn tả khá tỉ mỉ chỗ bạn viết từ đầu đến giờ vừa là để luyện môn miêu tả mà bạn còn kém, vừa là để ngầm chứng minh đầu óc bạn vẫn khá minh mẫn. Và chúng còn được chăm sóc kỹ hơn.
Bạn đo lường, phân tích cảm xúc của mình. Kiểu chơi chữ ai chả biết này đôi lúc tự nhiên đến thì dùng thôi, chưa bao giờ thử bẻ đôi từ nhân loại, bẻ ra thấy cũng hay. Nhưng thường thì bạn không chiến thắng nổi cảm giác chán ngán.
Ông anh cứ kéo cửa vào, mãi không mở được, tôi nhẹ nhàng đẩy cửa ra. Cũng vì thế mà bi kịch ngày càng nhiều. Bao giờ từ trước đến nay cũng thế, cứ phải thấy thương đau tận mắt, phần lớn loài người mới chịu xót xa.