Nên không ai có lỗi. Dù trái tim đương bề bộn. Trong nỗi chập chờn giấc ngủ trong đêm của mình, tôi vẫn thấy những cơn vỡ giấc mệt mỏi của bác ở giường bên cạnh.
Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai. Chỉ còn làm con tin ở nhà bác nữa thôi. Đây cũng là một môi trường không tồi đối với việc rèn luyện phòng thủ và phản công.
Sở dĩ bạn tả khá tỉ mỉ chỗ bạn viết từ đầu đến giờ vừa là để luyện môn miêu tả mà bạn còn kém, vừa là để ngầm chứng minh đầu óc bạn vẫn khá minh mẫn. Nàng quay xuống nhìn thẳng vào tôi. Để hồi phục và phát huy sức mạnh thực sự.
Rồi cũng bước vào phòng giám đốc, nói em đã làm được gì đâu. Thật ra, khi đã muốn sống cho ra sống thì ai cũng phải bon chen. Đục khoét tế bào, thịt da, biến đổi gen của cả gỗ đá và vôi vữa, của cả những con gấu bông treo cổ lủng lẳng trước cửa hàng lai giữa tạp hoá và bách hoá của bác.
Lúc ấy, anh quên chưa kể cho em, anh thấy người mát lạnh. Đó là lúc mà trí tưởng tưởng phải lén lút sinh đẻ nơi xó tối của tiềm thức. Ra trường bác khao to.
Đúng là thân làm tội đời! Bác gái lấy túi chườm nóng đặt lên ngực cho, bảo: Căn bản tại con ngủ nằm sấp. Với họ, thức trắng đêm viết, đọc rồi ngủ li bì đến 3 giờ chiều không phải là triệu chứng của cô độc, bệnh tật mà là sống vô tổ chức, thiếu nghị lực.
Về phía bác, tiếp nhận bệnh nhân tôi chuyển viện với vẻ đầy tự tin. Bạn thấy thế nào? Bạn có đang bị ám sát không? Hôm nay, tôi phá lệ một chút, bỏ học, nằm viết. Anh chàng bên trái ngồi im nãy giờ quay sang nói với tôi: Quả đấy đá má ngoài, bóng xoáy vào trong, dễ vào hơn.
Hãy vừa tưởng tượng vừa ghi nhớ để khi có cơ hội sẽ nhai lại nó bằng câu chữ. Giá là ở một thời điểm khác, bạn cũng sẽ khó có thể không phấn chấn. Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường.
Hoặc: Môn này không phải học. Nếu họ chưa đạt đến tầm cao, chả nhẽ cứ bỏ mặc họ mà đi một mình. Bạn có vào sân Mỹ Đình xem trận Việt Nam-Thái Lan vừa rồi.
Nó đem lại cho bạn cảm giác thăng hoa với những phát kiến hiếm hoi. Bạn thấy thế nào? Bạn có đang bị ám sát không? Hôm nay, tôi phá lệ một chút, bỏ học, nằm viết. Sau hai tuần đó, cảm giác khi ngồi phòng giấy mà không có chuyên môn qua đi.