Thì đây, bạn hãy theo tôi mà thí nghiệm đi, rồi cho tôi hay. Chính ra, dù ông có ý tưởng đó, tôi cũng vẫn có gan dùng ông. ở chỗ vắng người, ai mà không muốn thả một con chó như con chó nhỏ này cho nó tự do chạy một chút.
Làm rồi, ít lâu sau mới tính tiền, tôi phải trả một giá "cứa cổ". Muốn cho một người theo ý ta, thì trước hết ta phải làm cho người đó tin rằng ta là một bạn thân thiết thành thật của họ đã. Nếu một y sĩ mổ hạch, lấy chất i-ốt trong đó ra thì bạn sẽ thành ra ngu xuẩn.
Roosevelt, rồi cho kỹ sư W. Rồi thì con chạy lên cầu thang. Người đọc nó có ấn tượng gì? Tôi sẽ cho bạn hay.
Các bạn chịu giúp tôi không? Chiều nay các bạn có chịu viết cho tôi ít hàng thành thực chỉ cho tôi cách phải làm sao để sửa mình không? Tôi sẽ hết sức tu tỉnh lại". "Trời biết cho rằng tôi nhảy dở hết chỗ nói. Đứa nhỏ giữ lời hứa.
Ông này cũng không ra ngoài lệ đó. Ông Wesson nghe lời, ba ngày sau trở lại, vâng theo chỉ bảo của nhà chế tạo, về nhà vẽ theo ý ông ta. Họ khuyến khích anh, khuyên anh và thú rằng đã có nhiều thiện cảm với anh.
Ông có đức tự tin, đức đó quý lắm, nếu không phải là cần thiết. Ông khẩn khoản xin Nữ hoàng Anh Victoria phong tước cho bà và vì vậy, năm 1868, bà được sắc phong nữ bá tước. Lần sau lại, tôi không mất công đưa con số và dẫn chứng làm chi.
"Bạn nên lịch sự và có lễ độ với người bạn trăm năm của bạn". Quá khứ đầy những thí dụ chứng minh năng lực thần diệu của lời khen. Thấy đoàn đình công tự vệ không có việc làm, ông biểu họ găng bao tay và những trái cầu để họ tiêu khiển.
Bạn nên nói như John Wesley khi ông thấy một người say rượu lảo đảo ngoài đường: "Nếu trời không thương, thì ta cũng đã như người này". Là vì tôi muốn xui ông ấy mua những bức vẽ, mà tôi cho rằng hợp ý ông. Cũng như hết thảy những người dẫn đạo quần chúng, ông biết rằng cách thần diệu nhất để chiếm lòng người là bàn tới vấn đề mà người đó thường ấp ủ trong lòng.
Và trong ba tháng hè và ba tháng thu, ông ở xa biệt, không lai vãng gần miền Springfield. Vậy, thưa quý bà, nếu quý bà muốn giữ sự vui vẻ hòa nhã trong gia đình, xin quý bà theo lời khuyên dưới đây: Người đọc nó có ấn tượng gì? Tôi sẽ cho bạn hay.
Kha Luân Bố đòi cho được cái danh là: "Đề đốc Đại Tây Dương và Phó vương ấn Độ". Tối, nó ngủ trên một gác thượng ghê tởm, sát mái nhà, cùng với bọn du côn cặn bã của thành Luân Đôn. Nếu không như vậy, chúng tôi sẽ kiện nhau, tôi sẽ mất tiền và làm cho một khách hàng tốt hóa ra một kẻ thù của tôi.