Tập hợp lại rồi, một hôm trong bữa ăn trưa, có hai cậu xích mích, một cậu không thích cậu kia ngoáy mũi, cậu kia cứ ngoáy, thế là xông vào đánh nhau. Bố cười: Chen lấn như thế, có mà đi. Nó kể về các lao động khác, đời sống khác để con người có thể diện kiến nhiều tình huống sống, nhiều bộ mặt đời sống, nhiều góc độ tưởng tượng hơn.
Rất có thể bạn sẽ muốn văng tục. Tất nhiên là không phải ai cũng thế. Nhưng bởi vì không biết giống thế nào.
Bác ta không tin đâu. Không nhiều thiên tài muốn kể hoặc có khả năng kể về mình. Và người lấy lần thứ nhất lại thêm dằn vặt.
Và một người nghệ sỹ muốn có một sự nghiệp lâu dài và phát triển ổn định khó có thể không quan tâm đến việc rèn luyện thể chất. Đó cũng là một thứ trói buộc. Trong màng nước mắt, tôi nhìn sâu hoắm vào trang sách, nhìn đóng đinh vào những con chữ đen sì và thấy tất cả nhão ra.
Cái chính là tớ đã cho cái vỏ kẹo vào túi và anh chàng chắc cũng nhìn thấy. Và gần như phân cách hẳn với thế giới những người lớn tuổi đã không đem lại cho họ ngọn lửa tin cậy thắp sáng cái bấc cồn cào vô hình trong lòng. Dường như bạn đang trôi trong dòng âm thanh.
Thế giới lúc đó thật yên bình, rộng lớn và luôn mới lạ. Ngọn lửa bén rễ rất nhanh. Dẫu bạn biết có những người ở trường hợp tương tự bạn, họ tiếp tục làm việc.
Hai tiếng trước tôi đang… Đang làm gì nhỉ? Mẹ kiếp! Cho tôi 2 tiếng nữa để nhớ ra. Những cảm giác cay đắng và kiêu hãnh lẻn vào tuổi thơ tôi từ rất sớm và âm thầm sinh sôi. Có lẽ bạn sẽ phải xin lỗi độc giả vì những chỗ thật vội vã đâm dở tệ.
Nếu bạn là một nhà phát minh, làm ơn chế tạo một thứ gì đó rẻ tiền có thể bịt tai tránh những âm thanh cơ bản mà tôi đã nêu. Không biết nên viết tôi mới 21 tuổi thôi à hay đã 21 tuổi rồi ư. Bao người làm được sao mi không làm được.
Cho một quả bom, một vụ ám sát hay chơi những đòn tâm lí khiến hắn phát điên. Viết ngắn hay quá khéo người ta lại càng ngại đọc dài. Nhưng chắc mẹ biết chuyện, lại đòi dắt tôi đến nhà ông ta.
Phía sau hai hàng cây là một lùm lau lách um tùm như rừng. Là thực trong thế giới ảo, là ảo trong thế giới thực. Sao lại xé sách hở con.