Chỉ biết mình mãi mãi lăn. Theo dòng suy tưởng, bạn cảm giác, ở nhà bác, mọi người đang chờ bạn với những ánh nhìn đầy trách móc. Cả hai đều không biết những tác động tưởng chừng nhỏ nhặt và dai dẳng ấy có thể giết chết bạn.
Dù nó làm bạn mệt thêm nhưng nó khá được việc. Mà trên con đường tự chứng tỏ này thì ta thường bị người thân mỉa mai, hờ hững hoặc lấy việc học tập ra ngáng trở. Những con vật, những con người tự tử nhiều quá.
Nhưng còn chỗ nào không đau nữa đâu. Càng ngày càng đông những kẻ hững hờ. Trước thì tháng gặp một hai lần.
Không chào mẹ à? Không biết mẹ có thấy một giọt nước mắt của tôi trào ra không. Tôi chưa lựa chọn đại diện cho tiếng nói của người nghèo khổ vì sự hiểu biết ít ỏi của tôi về vấn đề này dễ biến tôi thành một kẻ đạo đức giả. Lũ báo đen, báo hoa mai thì nằm im lìm.
Còn rất nhiều tình thương và niềm vui ở phía trước. Nhưng đặt mục tiêu rồi. Nhưng thực tế đã biến tôi thành một con chim nao núng trước cành cây cong.
Nói vậy mong anh đừng giận vì tôi vô hình hoá anh. Cái ủng đó mới dẫm lên mặt chân đế vuông vuông ghép bởi ba miếng nhựa. Chẳng nhẽ mình đấm cho đồng chí ấy một phát.
À nhầm, thế thì chưa xứng gọi là độc giả. Như một con người từng trải, ông không thở phào nhẹ nhõm Cũng có hôm ngủ khá say.
Chưa chắc rồi sự khúc chiết trong lí giải đời sống sẽ làm ra nhiều cái mới hơn so với sáng tạo thiên về bản năng và sự hồn nhiên. Mẹ đang tìm cách cứu rỗi tôi, an ủi chở che tôi, chia sẻ với tôi. Chẳng hạn bạn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cầm tay một cô gái.
Hơn nữa, họ không thông minh đến thế đâu. Câu này (nếu là của ông Phật) thấy hẹp nhất (trong những câu minh triết từng biết). Tôi đỗ đại học, không tính điểm cộng do bác chuyển hộ khẩu cho từ Hà Nội về khu vực ưu tiên thì thừa ra năm điểm rưỡi.
Đó gọi là biết chơi. Như vậy là bạn lựa chọn ngủ tiếp với lí do mà bạn cho là chính đáng: Đã sáng tạo đủ cho một ngày và mệt. Lúc cần vẫn có thể tập trung huy động năng lượng trong một khoảng thời gian ngắn.