Lăn đến chừng nào bay hơi và ngấm vào da thịt Nhân Gian đến hết thì thôi. Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn. Vì nó lại muốn chữa cho chính bác sỹ.
Còn hiện sinh thực chất, đòi hỏi những kẻ can đảm và liều lĩnh tham gia cuộc chơi sinh tồn có thể bị tiêu diệt bất cứ lúc nào. Nhưng cây ở đó vẫn cao vút, săn chắc và cổ kính hơn. Bởi vì, hắn có thể bỏ qua đạo đức, sự thật khách quan, để điều khiển suy nghĩ theo cách mà hắn muốn, có thể làm chủ nội tại nếu thực sự lựa chọn cách sống hoàn toàn làm chủ thế giới.
Bây giờ bác đang trăm mối lo. Chỉ vòng vo luẩn quẩn thế thôi, là đời. Chứ trước đây thì um nhà rồi.
Sẽ mệt và bức bối khi muốn giữ mình lành mạnh trong môi trường bên cạnh những đồng đội có vẻ tử tế, cũng có không ít những thằng đồng lứa hoặc lớn hơn chỉ biết ăn, tập, chửi bậy, chơi bẩn và cưa gái. Còn giờ thì cựa quậy được, thậm chí, đứng dậy nhảy nhót chắc cũng được. Tất nhiên là trừ chuyện đẻ ra những đứa con giống nhau.
Chúng đã quen hếch mặt với những sự khúm núm và dè dặt. Cũng như thừa sức chỉ ra sự tàn nhẫn của môi trường xung quanh một cách cay nghiệt hơn. Mà không nhớ thì cứ nói thật ra.
Mà đời người thì có mấy đâu. Cũng có cớ để thôi viết. Nó không nên phá hoại khi lí trí của nó vẫn kiểm soát được hành động, không nên choảng nhau với những thằng vớ va vớ vẩn.
Không phải học con phải về đây ngay chứ. Một cái cầu vồng bắc ngang hai hàng cây. Thuật lại nguyên văn lời anh bác sỹ nọ cho bác.
Cháu bảo trời mưa, trú mưa, vào hàng điện tử chơi. Nhất là những mặt còn lại của đời sống. Dù có lúc bác nhận ra rằng sự hy sinh mòn mỏi và sai phương pháp của bác nhiều lúc có làm ai hạnh phúc hơn đâu.
bonus: người bình thường làm thiên tài khó thế nào thì thiên tài làm người bình thường cũng khó không ít hơn thế. Hãy làm một chút miêu tả về âm thanh phố xá. Bố bảo: Đáng xem thật.
Bác sẽ không biết buổi chiều hôm qua, sau khi đá bóng, ra vòi nước táp những luồng nước máy lên mặt, vuốt lên đầu; lấy nước trong xô nước chè thua độ vừa tan hết thanh đá to tướng phả lên mặt lần nữa; rồi phóng xe trên đường, bạn có một cảm giác sảng khoái hiếm hoi. Có người ngửa mặt trông trời. Quá ngu dốt để biết nhanh chóng sử dụng cái vật chất có thể san sẻ ấy mà nhân lên những hạnh phúc tinh thần.