Và đàn bà không hiểu được tại sao đàn ông không đối đãi với mình một cách lịch sự, khôn khéo để được lợi cho họ. Thầy đã chỉ đường cho tôi một cách rõ ràng, thông minh lắm. Tại sao? Tại người viết đã xin người nhận bạn cho một ân huệ nhỏ, mà như vậy tất nhiên người nhận thư tự thấy mình quan trọng lắm.
Bọn họ bèn yêu cầu này nọ. Ông Mahomey xem xét lại kỹ lưỡng kiểu máy, tin chắc rằng nó hoàn toàn, và ông S. Thất vọng, người bán xe lại hỏi ý những bạn theo học lớp giảng của tôi.
Rồi sau khi nói chuyện với họ về trận mạc, ông xoa vết thương tự ái của họ: "Tôi xin lấy tư cách một quân nhân nói chuyện với hai Ngài cũng là quân nhân. Làm được như vậy thì cả thế giới giúp ta thành công và suốt đời chẳng bao giờ ta bị thất bại vì cô độc. Sự nhũn nhặn và biết khâm phục, khéo dùng cho vừa phải và đúng trường hợp, giúp chúng ta làm được những việc phi thường trong đời chúng ta.
Chuyện đời ông như vầy: Ông thích thơ của Dante Gabriel Rossetti lắm. Nhưng bây giờ tôi trả lời: tôi "chỉ muốn hỏi ý ông thôi; tôi muốn biết sau này nó còn thôi nữa không và làm sao cho nó khỏi thôi". Khi ông ta nói xong, ông Gaw khen nhà máy của ông ta và kết luận:
Hồi nhỏ tôi cũng như các em, cũng thích đốt lửa trong rừng lắm. Howard Thurston, ông vua ảo thuật, trong 40 năm trời, đem tài bịt mắt thiên hạ làm cho cả thế giới ngạc nhiên và thán phục; kiếm được gần hai triệu đồng; một hôm thú với tôi rằng hồi ông nhỏ, đã phải xa cha mẹ đi lang thang, ăn xin nhà này tới nhà khác, và nhờ ngó những quảng cáo hai bên đường xe lửa mà biết đọc. Mà cặp vợ chồng đó có đủ những điều kiện của hạnh phúc.
Than ôi! Chẳng bao lâu, lửa thiêng đó chập chờn, lu mờ và tắt hẳn. Nhưng nếu ông ta hy vọng dùng cách đó để được một kết quả hay một cái lợi gì, thì quả ông rất ngu dốt về khoa tâm lý. Tôi cũng biết đó là một sự khó khăn.
Tại sao? Tại họ nghĩ tới họ, tới cái mà họ đương tìm kiếm. Càng tranh biện thì viên thu thuế càng lỳ. xin ông có lòng tốt.
Cho tôi biết số hàng đã bán như vậy tổng cộng bao nhiêu tiền: con số ông cho càng đúng càng hay. "Tôi đã để ông cầm đầu đạo binh Potomac. Tại nước nhuộm như vậy".
Không thể có lời nào nhân từ hơn để xét bà nữa. Tôi không cãi lời ông, chỉ hỏi xem nhiệt độ trong xưởng là bao nhiêu. Tại đó, có kê một cái xe hơi hiệu Packard, gần như mới nguyên.
Để khuyên tôi một lần nữa hỏi "Nghiệp đoàn kiến trúc sư" và cậy tôi làm đại lý bảo hiểm cho ông. Rồi thì thôi, không sao hết! Chú hiến binh đó chỉ là một người như những người khác; muốn tỏ cho người ta thấy sự quan trọng của mình. Được gặp ông, tôi vui vẻ lắm.