Giải trình thế nào đây? Biển số xe không còn nhớ. Chỉ có con mèo không ngược. Ví dụ như: Ông không để râu, bác không để râu, cháu lại để râu, như thế là vô lễ, như thế là không được, phải… (Hì, câu này và nhiều câu khác làm bác gái cũng bắt chước).
Tại sao lại phải có cảm giác anh đang sến? Đôi lúc cũng cần thay đổi trạng thái như vậy giữa cuộc sống đầy cục cằn này. Hắn không coi cái vẻ hư vô là thấu suốt. Hiểu không? Nếu tôi không giữ trái tim thì hoàn toàn tôi có thể là Hítle, Pônpốt mất rồi.
Cái mà là một người thì đứng ở vị trí nào cũng có quyền nói. Bịt tai lại, im lặng, là xong. Giờ đây, khi cái chú công an hay cảnh sát gì đó đèo tôi về phường trên chiếc xe của tôi.
Nhưng khi bạn phá sạch sành sanh chúng, bạn lại trở nên không thật. Một thứ gì đó mà không phải thuốc ngủ quá liều. Chả phải thở than gì.
Này, mày bê cái kia cho chú. Để những người tài năng dần thoát khỏi những bi kịch đeo đuổi họ từ hàng vô số đời. Và đưa đến những sự cởi mở có cân nhắc khác.
Đúng là sống phải như thế, thời nào cũng cần thế. Bạn giật tung hết dây nhợ, mặc kệ máu tứa ra. Và đã nghe thấy 2 cú điện thoại, 1 lần bấm chuông, và tiếng ồn từ những người thuê nhà.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Cháu đau vì lúc nào mọi người cũng lo thiệt hộ cháu. Họ luôn cảm thấy ai đi khác con đường của họ là có vấn đề.
Đừng làm mọi người buồn lo. Chà, đây lại biến thành một cuộc thương lượng. Họ sẽ chọn một thế giới hòa bình chứ, tất nhiên.
Chẳng biết còn mấy dịp thế này. Điểm cuối cái đuôi nằm giữa màn hình. Nó nhét vào cặp, cái cặp là lạ, và bảo có khá nhiều thư trả lời.
Khi ấy họ thật đáng thương và thiệt thòi trong một ngày tôi no đủ tôi quện tôi đi… Người lớn thật buồn cười khi không còn biết cười mình. Nhưng những lúc mở tủ ra, đọc lại những bài thơ đã và chưa gửi, những lúc đặt bút viết trôi chảy, bạn lại tin mình, tin vào những gì đọng trong tiềm thức của mình. Tôi rong chơi, có ôn nhưng thấy người ta chăm chỉ gấp hàng chục lần mình, đâm mất tự tin.