Nói hơi trống không vì bằng tuổi, hồi bé lại học cùng lớp. Giữa thế giới tân kỳ này, bạn biết gì? Để dễ dàng có một công việc kiếm kha khá? Vi tính, ngoại ngữ của bạn làng nhàng. Nhưng thực tế đã biến tôi thành một con chim nao núng trước cành cây cong.
Tôi làm trong năm phút. Tôi không hề phản đối. Con người cần được ôm ấp, vuốt ve.
Một điều rất hệ trọng. Viết từ nãy đến giờ, bạn muốn đi rửa mặt quá nhưng cứ sợ quên, bạn cố viết nốt. Bác bảo: Cháu thì làm sao vận động trí não nhiều như thế.
Những cái nền tảng đứng tấn cũng như chịu đựng, rèn luyện trước khi đến với những miếng võ nước chảy mây trôi. Ở đây, họ chỉ nhìn vào gáy người phía trước chứ hơi đâu bận tâm nhìn mặt người phía sau. Bạn đang còn đầy sự đánh giá bạn và nhiều thứ khác bằng những chuẩn mực cổ hủ của họ.
Bỏ mặc chúng và rặn những ý nghĩ mới. Bởi nếu không bất bình, thì tai họa sẽ đến. Và ông vội ngoảnh đi.
Gã mang trong mình sứ mệnh hồi sinh tình yêu thương và nỗi sợ tương lai để cứu rỗi loài người. Vậy mà tôi đang viết. Dù biết là tạm thời thôi.
Cứ giờ nào là đổ từng ấy tiếng chuông. Chỉ có tiếng còi xe ngoài đường dội vào, và nước mắt nước mũi chảy. Em bảo con không lo nhưng mọi người cứ lo cho con, lo con bị tai nạn hay có sự vụ gì.
Và nếu quả thật nó dở, bạn sẽ biết tự dằn vặt khi nhận ra. Mai sau không biết thế nào, nhưng đây là cảm giác sợ phí, sợ mất của một người 21 tuổi chỉ sở hữu thơ và tay trắng. Mà tại sao ta cứ miên man thế? Tại sao ư? Vì ta ngại.
Nghĩ có vẻ khúc chiết. Khóc cho vài năm tích tụ. Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác.
Có thể bác sẽ không biết cho tới khi đọc những dòng này. Khi những ý nghĩ này gõ nhịp trong óc, lòng bạn không có căm hờn, chỉ một chút bực bội, nhưng như thế cũng đủ để làm xúc tác với men tiềm thức. Cái tục thường chỉ hay khi được chắt ra từ tâm hồn không tục, không dành để xiểm nịnh, bợ đỡ đời sống vốn đầy tục tĩu của số đông.