Nixon còn có một tính cách thứ năm mà tôi chưa đề cập. Quan điểm của tôi hoàn toàn ngược lại! Chúng ta đang nói nhiều hơn bao giờ hết, và bằng nhiều cách thức hơn bao giờ hết. Chúng đâu phải là khán giả của bạn! Lưu ý còn lại là đừng thiên vị khi nhìn.
Hãy vào một căn phòng trống, hoặc tận dụng trong phòng làm việc khi sếp và các đồng nghiệp đã ra về, hoặc sử dụng thời gian đợi ai đó, và tha hồ nói. Anh ấy trả lời: Một người tên Boom-Boom Giorno điện thoại cho tôi. Vai trò, sự đóng góp của bạn cho công ty, điểm mạnh và điểm yếu của bạn, nên cải thiện điều gì, và những ưu thế là gì… Qua những cuộc đối thoại với ông chủ, bạn sẽ hiểu hơn, đánh giá đúng hơn về chính mình.
Nhưng người khách làm tôi bất ngờ nhất, không ai khác hơn là Robert Mitchum. Nếu ít có dịp trò chuyện với họ thì hãy tìm đến những người lớn tuổi khác. Khi tôi và Larry Bird cùng gọi điện đến thì Bob chẳng biết nên nói chuyện với người nào…
Sam đứng trên sân khấu nhưng người ta có cảm tưởng như anh đang ngồi trên hàng ghế khán giả vậy. Thứ hai là tầm quan trọng của sự mạnh mẽ, quyết đoán. Nhưng nếu làm hỏng việc gì thì khó khăn đây.
Vấn đề mấu chốt kế tiếp là, như tôi đã đề cập, bạn phải chăm chú lắng nghe. Khán giả biết tôi cũng như họ, tôi đâu có biết phần cuối của bản tin kia là gì. Bạn biết không, sáng nào tôi cũng đứng trước gương và cười tươi rói:Chào Larry, hôm nay cậu khỏe không? Có gì vui mà cười tươi thế?.
Nó từng bắt chước anh từ lời ăn tiếng nói cho đến sở thích. Bạn không có tiền ư? Tôi sẽ nói miễn phí. Nhưng đừng bao giờ lúc nào cũng chỉ nói về mình.
Riêng đối với tôi thì thế là ổn, chỉ cần nói được đôi ba câu ngớ ngẩn đó thôi cũng giúp tôi bình tĩnh và tự tin trở lại. Và tôi rất thích trò chuyện với bà. Anh ta nhào đến cái micro: Thưa quý vị, trước khi quý vị ra về… Xin một tràng vỗ tay cho… anh bạn tốt của tôi: Larry King!
Nên nói những gì? Hãy kể về những kỷ niệm, những ký ức còn đọng lại về người quá cố. Bao nhiêu tự tin trước đó biến đi đâu mất, cậu không thể trình bày một cách thuyết phục để bán được một cuốn sách nào. Bởi một lý do là Truman rất giỏi nói về chính trị.
Tôi cũng khóc và ở đầu dây bên kia người phụ nữ dường như cũng khóc. Vừa bước xuống xe tôi đã thấy tấm băng rôn khổng lồ ngay trước cửa: Đến nỗi có lúc chúng tôi quên rằng anh nói khó nghe như thế nào.
Giây phút của tình người! Danny đã tạo ra khoảnh khắc thiêng liêng ấy không phải từ sự cởi mở, hay từ những lời nói hay ho thú vị mà từ một tấm lòng biết chia sẻ và đồng cảm. Không cần phải nạt nộ hay quở trách họ, hãy để cái đồng hồ làm việc đó thay bạn. Coolidge nhìn tấm ngân phiếu, rồi ngước nhìn người nhân viên và nói: Please return (Xin vui lòng ra về).