Một hôm, mẹ và tôi đến thăm quan xưởng của chị. Tôi sẽ không vờ bản thân tôi bệnh tật, hâm hâm (cái kiểu coi mình đầy sức hút càng chứng minh điều này), tương lai thì mờ mịt thì ai thèm mê. Hôm trước em đọc ở một tờ báo có nói… Nói chung là bố mẹ hơi xuôi xuôi thôi, còn họ vẫn chưa thay đổi quan niệm mảnh bằng đại học không thể không có.
Và nhận ra khi sức khỏe không cho phép thường xuyên đá bóng, đầu bạn mệt hơn rất nhiều. Phừ, đã đến lúc dậy rồi, bạn chui ra khỏi chăn. Như một phương pháp nới ra gọng kiềm của mẹ mình.
000 dành dụm được từ đầu tuần. Hừ, chúng tôi ngồi cạnh nhau như hai khúc gỗ. Lại là phá vỡ tất cả, bất chấp luân thường đạo lí mà chẳng bao giờ biết mơ.
Tôi bảo: Vì biết mày về phe anh anh mới làm thế, không thì đố ai biết. Vụ 11 tháng 9, vụ cháy ITC không làm tôi kinh ngạc. Cạch! Rất thích cái cảm giác đi một quãng dài rồi dừng xe lại, gạt chân chống, tắt chìa khóa điện.
Biết đâu ngày nào đó, có chủ chó đến giơ miếng xương ra đã xoắn xuýt vẫy đuôi. Dù lòng tôi đang ơ hờ lắm. Bây giờ, hãy trở lại là bạn.
Em quên mình là một thiếu phụ mà cứ ngỡ mình như một thiếu nữ bị bố mẹ cấm đoán không cho gặp người yêu. Xung quanh chỉ có đổ nát. Thôi, bác đừng xuống.
Không để ý đến thì nó cũng trở nên vô nghĩa. Lúc tan tác, có người cười bảo: Đấu tranh gì mà được có dăm bữa nửa tháng. Còn lười và nhát, thì chịu.
Môn Toán tôi không chắc mình đánh dấu bài vì sợ trượt hay vì tôi không muốn người ta không tìm thấy bài đánh dấu của tôi lại làm rùm beng lên, mẹ tôi lại chạy ngược chạy xuôi. Chị hầu như lúc nào cũng dịu dàng với tôi, đứa trẻ 21 tuổi trong nhà. Còn tôi không phải viết những điều tôi không thích.
Có lẽ nên vào nhà vệ sinh, rửa mặt và tè một cái, bạn sẽ sảng khoái hơn và kể câu chuyện một cách khoáng đạt hơn… Tí nữa phải uống tam thất với chị đấy nhé. Được một lúc, có điện thoại của bác gọi đến.
Chắc hôm nay có việc gì. Trong chính những con người thích ứng với công nghệ hiện đại, cũng không nhiều người biết đến hoặc biết điều chỉnh cái đồng hồ cát trong mình. Biết chuyện này sẽ xảy ra những đến lúc thì cảm thấy khó xử.