Thằng này ăn mặc phong phanh. Chà, ông anh này cũng không đến nỗi phong kiến như vẻ lừ đừ của ông ta. Bạn có thể nhảy qua con mương dài gấp hơn hai lần chiều cao của mình.
Không ai ở xung quanh truyền cho cậu cảm giác đó. Vừa hại thần kinh vốn mệt mỏi vừa ngộ nhỡ lúc tập trung quá không cảnh giác được. Nhà văn trang trí bốn bức tường bằng những dải lụa và giấy dán dịu màu.
Mặc dù đó chỉ là một phần nội dung của những gì tôi viết. Đời sống và sáng tạo chỉ là sự liên hệ chung chung. Còn nếu nó tương đối đúng thì chúng ta cùng suy luận tiếp…
Những con đường sẽ đi đến đâu? Nhiều người đã đang và sẽ hỏi thế. Được một lúc thì có người kéo chăn khỏi người bạn. Thật ra đôi lúc chúng ta hiểu nhau.
Một hôm, mẹ và tôi đến thăm quan xưởng của chị. Phố phường quanh nhà lại bình thường. Từ cái giá cắm bút ngước lên phần cao hơn của bức tường vàng vọt là vài lỗ khoan được bắt vít như những con mắt của tường.
Xuống nữa đến cái cổ họng độ này đôi lúc đau rần rật. Sự ngồi im trên giảng đường, trên xe máy, trong khuôn viên bệnh viện mà không có gì làm… giết chết bạn. Một số trong bọn họ nói Chém chết mẹ nó đi khi cầu thủ đội bạn lắt léo và Cho chết mẹ mày đi khi cầu thủ đội bạn ôm giò trên sân.
- Tôi có một đề nghị với ngài-đôi mắt người đàn ông quẹt nên một tia ảo não nhân tạo. Vừa phải khao khát một ngày họ cũng phá bỏ chúng để chung sống trong một tầm nhận thức khách quan và lành mạnh hơn. Tôi muốn về nhưng lòng cảm thấy chán chường khi bố mẹ có vẻ yên tâm hơn khi thấy tôi ở đây.
Nhưng rồi anh cũng chấp nhận. Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới. Họ không bao giờ cần ngờ rằng Tự Nhiên là một đứa trẻ cả thèm chóng chán.
Rồi cũng như chuyện ích kỷ, khi những điều đó trở thành xu thế chung thì người trong cuộc không thấy bứt rứt. Trái lại, còn có thể tỷ lệ thuận. Chúng lã chã nhảy dù xuống sách.
Bạn lại tự hỏi mình trên con đường sao bạn không thấy lo lắng hay ăn năn trước cái tin ấy, bạn chỉ nghĩ đến cái có thể xảy ra với mình. Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ. Chúng ta cùng bắt chước nhau và vô thức tốt hơn từ đó.