Trời trao ư? Không đâu. - Tại sao để chó chạy như vậy, không có xích, cũng không có đai mõm gì hết? Không biết rằng điều đó cấm sao? Mọi việc tiến hành thuận tiện.
Và đổi ngày đó lấy tấm giấy một trăm, y cũng không đổi. Ông làm ra sao? Trước hết: ông nghe câu chuyện của tôi từ đầu chí cuối, không nói nửa lời. Sau cùng, nếu biết vuốt ve chiều chuộng vợ thì bảo sao vợ nghe vậy, không cãi lại nửa lời, và có muốn bịt mắt họ cũng được nữa.
Cho nên nếu có siêu nhân nào tìm cách tận tâm giúp người mà không vụ lợi, thì trong công việc của ông chắc là ít ai cạnh tranh lắm. Như vậy bạn đỡ tốn thì giờ và đỡ cả bực tức. Nhưng bà ấy có thêm rằng, chị không siêng năng, nhà không bao giờ lau chùi kỹ.
Mỗi khi Ngài đi dạo gần tới nhà riêng của chúng tôi, dù chúng tôi có đứng khuất thì cũng kêu chúng tôi và chào lớn tiếng". Quần áo thì lố lăng mà nhà cửa bày biện mới tai hại làm sao! Nhưng cách bà cư xử với chồng, thì thật là tuyệt diệu và đó là điều kiện cốt yếu để gây và nuôi hạnh phúc trong gia đình. Đó là quy tắc thứ năm.
Không phải cha không thương con đâu, nhưng cha đã đòi hỏi ở tuổi thơ của con nhiều quá, cha đã xét con theo tuổi nhiều kinh nghiệm của cha. Châm ngôn của ông là: "Đừng xét người, nếu ta không muốn người xét lại ta". Tôi ráng tự bào chữa.
Nhưng nắng giọi làm lở sơn, nên chính tay tôi phải sơn lại. Có lẽ vì giận dữ mà tôi đã xét anh vội vàng quá, nghiêm khắc quá. 6- Thành thật làm cho họ thấy sự quan trọng của họ.
ở vào địa vị ông, có lẽ tôi cũng hành động như ông. Không thể có lời nào nhân từ hơn để xét bà nữa. "Vả lại, còn mất cái lợi này nữa.
Sáng dậy, ông xuống nhà dưới, thấy phòng ăn vắng ngắt vì cả nhà còn ngủ, ông ca một điệu bí mật, luôn luôn một điệu đó, để nhắc rằng người bận việc nhất ở nước Anh ngồi ở nhà dưới một mình, đợi người ta dọn điểm tâm cho ông. Đừng uổng công làm mất thì giờ tôi! Đi chơi!". Nó tràng giang đại hải như một bộ bách khoa tự điển vậy.
Và điều đó chúng tôi tất nhiên là muốn tránh. Này con, chính lúc đó cuốn sách ở tay cha rớt xuống và một nỗi sợ ghê gớm xâm chiếm cha. " Viết như vậy mà đòi làm cho người ta muốn lại chơi với mình! Người học trò đó chỉ nói tới mình thôi, không hề có một lời khuyến khích bạn.
Anh phải lên Nữu Ước, kiếm thầy học, luyện thêm nó đi. Thì cô ta ăn tiền của tôi, phải khen tôi là sự dĩ nhiên. Mới rồi ông có nói - tôi biết chắc như vậy - rằng quân đội và chính phủ đều cần có một người độc tài cầm đầu.