Vừa đỡ mệt sau căng thẳng, vừa đem lại cảm giác tự nhiên, hoà đồng. Là ích kỷ, rất ích kỷ. Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá.
Lúc đó, bạn sẽ không hứa hoặc phải thất hứa. Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này. Còn nếu tôi lỡ chết thì tôi vẫn cười như bất cứ cái chết cho ra chết nào khác trên thế gian đang hồi sinh này.
Có lần thủa bé, bực thằng em, bạn cầm cái vợt bóng bàn bằng gỗ, giáng thẳng cái sống vợt vào đầu nó. Tôi bảo vâng, chắc họ chế tạo thế nào để có cái mùi chữa bệnh gì gì. Dù sao cũng có lẽ là một phần của truyền thống.
Cậu em kia, là một người tốt. Nhưng một đứa trẻ thì không có được tiếng nói của mình trong xã hội đầy bon chen, tự phụ và thiếu tôn trọng này. Nên bạn có thể quyết định bạn không hối hận.
Lại nhớ đến cuốn Vua bóng đá của Azit Nêxin. Cũng có thể là khuôn mặt cũ. Bác gọi xuống ăn sáng mấy lần bạn cứ lờ đi.
Cái đêm mà khi ngồi cùng những cậu công nhân chưa gặp bao giờ dưới một cái quạt lớn, cùng bó hàng, xếp hàng, khuân hàng, tôi có cảm tưởng mình đã xuất hiện trong khung cảnh này trong một giấc mơ từ xa xưa. Họ biểu trưng cho chính họ. Đến giờ phút này còn chưa nổ mới dám tin mình là thiên tài chứ.
Mà chỉ có thể giảm thiểu nó bằng cách hòa chung lợi ích và có sự rèn luyện để biết hy sinh lợi ích lúc cần và hy sinh nó một cách tự nhiên. Thế đã là tốt lắm rồi. Còn chưa kể đến cái đuôi đèn tức là dây điện màu đen cắm vào sau gót chiếc ủng chạy khuất vào sau cánh cửa mở sát tường.
Họ đã hy sinh, điều đó đem lại lòng biết ơn. Hãy kể cho anh bằng mắt thôi nhé. Để cắn tiếp những kẻ chống đối mục đích đẹp đẽ của tôi.
Bác sỹ cấm đá bóng cho tới hết mùa đông, dường như mất hết thú vui. Để tôi đọc một đoạn vừa ứng tác, đồng chí phê bình cho nhé: Hành động của tôi là hành động tự vệ để sinh tồn và tôi hoàn toàn ý thức được chúng chứ không khát máu.
Để cháu tự sống và tất cả sẽ đều thoải mái. Còn anh lại bắt vở tôi như vầy thì đừng hòng, đừng hòng. Lại đến lúc thay băng và họ lại lùa hết người thân bệnh nhân ra.