Ai mà chả thích ngủ sướng mắt thì thôi. Thật ra, một ngày của bạn không dài. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Có lẽ bố đã qua rồi cái thời dũng mãnh. Nhưng vấn đề đó lại là loại cảm xúc bất mãn về cảm xúc tự nhiên. Dưới cái chân đế vuông đó lại là bốn cái chân nho nhỏ như cúc áo sơ mi, dày chừng gấp đôi.
Mọi thứ đều không mới. Cô giúp việc bảo mẹ anh dặn vào bác, bác phải vào viện. Và họ nhìn bạn thương hại: Đừng mơ.
Lại kể đến chuyện khán giả cứ đến pha sôi động là đứng dậy cả lượt khiến thằng em tớ và tớ bị che mất tầm nhìn bàn thằng thứ hai của đội Việt Nam. Hay không được thấy hết những giá trị họ luôn có. Tốt hơn là dành đất cho những con chữ về việc biết rõ nhưng không biết rõ có ngộ nhận không.
Vợ bảo: Thế lúc dự báo đúng anh chỉ đọc mà cũng được thơm lây thì sao. Như thế là lập dị, là thiếu khoa học, không hòa cùng nhịp sống với mọi người. Lại bon bon trên đường bụi với khuôn mặt mới.
Trên tầng, tôi nằm giường đọc một câu chuyện không vui. Đây là một sự đào thải vô tình của thời đại. Bây giờ ít thấy người ngủ dưới mái hiên.
Vì có lẽ ông ta có một sự thân quen với tiềm thức của mình. Nhưng thế tại sao ta không sướng? Gã lừ đừ đi đến cái cửa sổ.
Trong khi đời đời thay đổi từng giây từng giờ. Công việc của bạn không phải là làm vĩ nhân mà chỉ là hỗ trợ những vĩ nhân trong cuộc sống xé lẻ vào đầy ảo tưởng này. Tôi cũng không phản đối đâu.
Hắn có thể là một lãnh đạo khác; hay chỉ là một nhà thơ dám viết những điều quá đúng về bản chất của cuộc chiến tôi gây ra. Bạn luôn lặp lại mong muốn này hàng năm trời rồi. Mà tôi đợi nhiều năm nữa thực tế trả lời.
Còn anh không chống cự thì họ sẽ để anh sống như một con chó ngao nho nhỏ trong vô số con chó ngao của họ. Nhà văn chợt không muốn thoát khỏi nó. Bác thì biết bạn viết nhưng chưa đọc gì bạn viết cả.