Chúng ta có hai cái rỗng. Nó là đầu đàn cho thế hệ sau, là cái mà các em nó nhìn vào, là trưởng chi, là đứa sẽ thay bố tôi rồi bố nó làm trách nhiệm với họ mạc. Như một sự bổ trợ, cân bằng, phong phú tất yếu.
Để không đóng lại cánh cửa tốn rất nhiều sức lực mới hé mở được cho ánh sáng lọt vào. Ăn tỏi không dám ăn vì sợ phải đầu thai thành súc vật 12 kiếp thay vì 6 kiếp nếu không ăn. Thế vi phạm thì sao nào? Dạ.
Tao đờ mẹ bật quạt mãi mà đờ mẹ đéo hết nóng…. Bạn như một hình khối kết lại bằng nước muốn sụm xuống thành một vũng và bay hơi đi. Tựa lưng vào hộp dầu cá là cái đồng hồ báo thức.
Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải. Đã lâu rồi, em không nồng nàn như thực tại. Hoặc là họ sẽ thấy chẳng còn hy vọng gì ở bạn nữa (với những hiểu biết của bạn về hiểu biết của họ, bạn không tin họ có cảm giác đó nhưng cứ chuẩn bị sẵn tinh thần cho giả thuyết ấy đi).
Không hẳn vì đó là cảm giác của kẻ cô đơn ít tiếp xúc. Khi em trả lời thì anh sẽ bảo: Anh không nghĩ được cao xa như thế đâu cô bé ạ. Đôi lần, ông hoặc các bác gợi lại lời hứa đó trước việc bạn bảo lưu một năm.
Nhưng đến cả bà già làm đĩ để nuôi người khác cũng không phải sản phẩm của trí tưởng tượng. Nhưng bác ơi, cháu phải sống để bác không phải làm thế. Nơi mà dù thể xác đang trong trói buộc, những hoạt động sống trong nó vẫn có thể tự do.
Tôi gồng mặt để vẻ lạnh tanh vô cảm xa xăm không bị biến dạng. Bởi nếu không bất bình, thì tai họa sẽ đến. Không hiểu sao chữ trở nên xấu tệ.
Bạn dường có hai con đường trước mặt: Học tiếp đại học và đi bên nghệ thuật. Cho một quả bom, một vụ ám sát hay chơi những đòn tâm lí khiến hắn phát điên. Đã bảo nó chấm dứt quan hệ với mấy con mụ ở nước ngoài nhưng chắc gì nó biết nghe.
Đàn ông không hướng tới nó thì chẳng bao giờ đàn bà, trẻ con đỡ khổ. Đi đâu phải báo để mọi người không phải lo. Nhưng sống vì điều gì, có lẽ chẳng mấy ai rõ.
Tôi không có ý định ra đi. Quả thất vọng khi xung quanh thường coi truyện là một thứ xa xỉ. Đi trên cầu, em hỏi: Mặc thế này không lạnh à? Nó bảo: Lạnh thì sao.