Anh biết không? Em mong anh hơn cả những lúc chúng mình mới yêu nhau. Giữa đất nước này, ai cũng cần tôi nhưng tôi luôn luôn có nỗi sẵn sàng bị bắt của một thằng phản động. Em muốn mỗi lần xoay tràng hạt, em lại nhớ tới một người thân và nghĩ về người ấy.
Nó vẫn đang phải chứng minh. Chuyện học hành vừa qua là do con sức khỏe yếu, với lại ham chơi vi tính. Tôi nhớ có lần đi học về, rủ chị từ Thanh Xuân vào Hà Đông ăn giỗ.
Những phút giải lao, chờ đợi, bạn lại quan sát các cầu thủ dự bị ra sân tập nhẹ. Như thế sẽ khổ nhưng sẽ giữ được tử tế. Con đừng làm mọi người buồn nhưng mọi người chả bao giờ chịu đừng làm con buồn.
Thế là cứ nằm cho ý nghĩ tràn lên, dâng ngập người. Và cảm thấy nếu không giết những kẻ còn lại, họ sẽ giết anh khi anh cự nự. Trong sự đồng cảm với sự tàn tạ của công việc sáng tạo.
Thôi, tôi trôi qua em rồi. Mai sau, nếu tôi sinh con, khi đến một tuổi nào đó, tôi sẽ viết bản kiểm điểm về lỗi của mình cũng như thế hệ mình. Những cái cảm giác mà được coi là thực chất nhất của hiện sinh.
Theo thói quen, bạn thi thoảng đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào khi biết những việc bạn làm. Rồi ông ta đi chỗ khác nghe điện thoại. Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động.
Bác tôi bảo: Chào chú đi con. Nàng nho bảo chàng nho: Mình chia tay anh nhé. Phim chưa hết thì vợ gã đón con về.
Đến nơi ở hiện tại thì mấy năm mà không biết ai là hàng xóm. Hôm qua hứa với bác là 8 giờ vào. Bởi bạn là người sòng phẳng.
Một bữa cơm tối, bố mẹ cãi nhau, bố đập tan mâm cơm. Người ta đã bị vô số những cái mũ luật pháp, nguyên tắc, tư tưởng… chụp lên đầu. Định dừng viết thì lại có chuyện.
Người bảo nghệ thuật là giản đơn. Bây giờ, cuộc sống không giản đơn như thế. Khi mà trước hôm thi đại học một ngày, mẹ dẫn tôi đến nhà một ông thầy.