Và cậu nảy ra một ý rất mới. Để tỏ ra mình là một người quan trọng, ông ta lại còn khuyên nên quản lý xí nghiệp ra sao. Chúng ta nên nhớ rằng bạn thân của chúng ta thích nói về những tài năng của họ hơn là thích nghe ta kể những tài năng của ta.
Và điều đó chúng tôi tất nhiên là muốn tránh. Không có gì làm cho tôi xao nhãng hoặc làm chậm trễ công việc đó được; vì cơ hội sẽ không tái hiện nữa". Đây, một bức thư nữa của ông chủ sự một nhà ga lớn gởi cho ông Edward Vermylen, theo lớp học của tôi.
Tai hại thay! Khả năng biết nghe đó hình như lại là khả năng hiếm thấy nhất. Detmer, nhà sáng tạo xưởng dệt Detmer lớn nhất thế giới. Nhưng Kémal không tỏ ra cho họ thấy rằng ông là người thắng.
Cô này lấy lòng tôi, có lẽ quá khen tôi một chút, nhưng tôi thích như vậy. Họ leo lên mái nhà chung quanh, dùng hơi cay và trong hơn một tiếng đồng hồ, cả một khu mỹ lệ nhất của Nữu Ước vang lên tiếng súng và tiếng "lạch tạch" của liên thinh. Bà ấy: "Ông Carnegie! Tôi hối hận đã viết cho ông một bức thư như vậy.
Hai người cùng ở một chỗ, cùng làm một nghề, gia sản ngang nhau, địa vị trong xã hội bằng nhau mà một người sướng, một người khổ, là vì đâu? Vì tâm trạng họ khác nhau. Ông nghĩ tới cách mà người ta chưa từng nghĩ tới. Lần sau trở lại nghe ông ta tiếp tục cuộc diễn thuyết giông tố của ông.
Phải đọc lại kỹ lưỡng một lần nữa. Hai người giỏi nhất trong nghề bán hàng chung nhau viết một cuốn sách về nghệ thuật dụ khách mua hàng. Con chuột Mickey mà những ai ưa hoạt họa đều biết, đã nổi danh đến nỗi có tên trong tự điển mới, và một hãng chế tạo đồ chơi, khéo lợi dụng tên nó mà khỏi bị vỡ nợ.
Bạn sẽ thấy như Lincoln và Roosevelt rằng muốn thành công trong bất cứ nghề nào - trừ nghề coi ngục - cần phải hiểu quan điểm của người khác". Bà Abbott, nếu vụng xử, ắt đã nói: "Này, mình, bài đó tệ quá. Buổi tối, vẫn điệu đó.
Đừng giễu sự lầm lẫn, sự ngu muội, sự giận dữ của họ. Kinley nghe tác phẩm bất hủ của mình. nhưng người ấy cảm thấy gì lúc đó? Hài lòng như bạn không? Và cái giọng gây gổ, thái độ cừu thị của bạn có làm cho người ấy muốn hòa giải với bạn không? Woodrow Wilson nói: "Nếu bạn đưa hai quả đấm ra nói chuyện với tôi, thì bạn có thể tin chắc rằng tôi cũng đưa ngay hai quả đấm ra với bạn liền.
Đáng phục là dường nào! Ông ấy yêu tàu làm sao? Và biết rõ nó làm sao? Nhưng cô tôi bảo rằng ông ấy làm luật sư ở Nữu Ước và chẳng bao giờ để ý tới tàu hết. Thú thực là tôi thất vọng. Ông không nói: "Tôi không muốn rằng hình của chúng nó được in trên báo".
Vì chính cha mẹ y và những người chung quanh y đã làm cho y trở nên như vậy. Đáng lẽ tôi không nên mua thì phải". Ông này thích lắm và chắc tự nghĩ: "Người này trẻ tuổi mà biết trọng tài ta như vậy, tất phải là người thông minh".