Dư luận thì ác nhiều hơn thiện. Cuối cùng thì sự việc cũng ổn thỏa, cô tôi gọi điện, bác tôi đến, khéo léo nói về những mối quan hệ. Tôi gồng mặt để vẻ lạnh tanh vô cảm xa xăm không bị biến dạng.
Bắt đầu sắp đặt đến thái độ. Chỉ có tiếng còi xe ngoài đường dội vào, và nước mắt nước mũi chảy. Một phần vì sự tàn ác của kẻ nắm quyền lực.
Mẹ: Cháu ở dưới này có ngoan không bác? Bác gái: Cháu ở đây đỡ đần tôi nhiều lắm mợ ạ, bán hàng, dọn hàng (thật ra, ở đây, tôi như một thằng nhóc, chả phải đụng tay vào việc gì to tát, thỉnh thoảng thì lấy cái tăm hộ bác, dắt xe vào hộ chị, đèo bác đi lấy hàng một tí, trông hàng hộ bác một tẹo…). Nhưng bác gái thật chả biết nếu tận dụng tình huống này thì người đắc lợi nhất chính là cậu ấm. Nhân cách chứa đựng không ít tố chất tài năng.
Tôi có một người chị họ ngoại nữa, cũng trạc tuổi chúng tôi. Chơi là thay đổi nhân loại mà cũng làm họ chả mảy may suy chuyển. Bác không đòi hỏi ở cháu điều gì.
Và sắp tới sẽ lại rắc rối với chuyện học hành đây. Nhưng chắc chắn nó sẽ làm những trái tim biết rung động rung động. Bao nhiều năm ở thành thị rồi mà quanh năm vẫn chiếc quần lụa đen và áo bà ba.
Có hôm tự nhiên nó nửa đọc nửa hát câu: Sinh ra tại đây-chết tại nơi này-còn đâu chỗ trống-cho lòng phiêu du. Gã thử tìm một cái tên cho bức tranh chưa vẽ trước khi sắp đặt những chi tiết: Ai lừa ai? Thông minh và đần độn? Thực ảo? Cũ quá rồi! Gã cảm giác như bức tranh đã được ai đó vẽ. Hôm nay, tôi đã quyết định đến đó.
Những con đường sẽ đi đến đâu? Nhiều người đã đang và sẽ hỏi thế. Một là ông tuyên bố từ giã nghiệp văn. Có lẽ bây giờ, gặp những trường hợp như vậy, tôi sẽ thể hiện uy lực bằng cách khác.
Đây là sự nôn nao của từng tế bào đòi thay đổi trạng thái vận động. Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc. Sống là gì nếu không có khoái cảm.
Cái giấc mơ của mình không mất. Để có những sự phân biệt rõ ràng hơn giữa nghệ thuật và đời sống. Mẹ bảo tiền này ăn thua gì so với chữa bệnh của bác con, tốn kém thế mà có chữa được đâu.
Vì thế mới có nghệ sỹ ẩm thực, nghệ sỹ sân cỏ… Nhưng như thế chưa đủ. Bạn không khinh rẻ mình vì bạn cố sống trung thực và linh hoạt với cái bạn biết và không ngừng muốn nắm bắt cái bạn không biết.