Bình thường thì bạn cũng không viết dài thế này đâu, chỉ viết một vài bài thơ và viết theo hàng ngang. Ông cụ bảo thích nhấm nháp sự đau đớn ấy. Tôi vẫn không nói lời nào…
Vì tôi là kẻ chẳng đáng tự hào gì. Tập thơ thì đã gửi hết lên mạng rồi. Tôi khuyến khích nó đọc sách văn học để mở mang nhận thức có tiềm năng nhưng bị bó hẹp của nó.
Khi ấy, nó sẽ bước chập chững sang những điều tôi viết và thu hoạch cái mình cần. Không háo hức khi bước vào và không nuối tiếc khi bước ra. Cũng là để thăm dò phản ứng.
Bạn phân vân không biết chọn cái nào. Là tỉ mẩn, là ào ào. Và dưới nước là cơn hoan lạc của cá tôm.
Với sự lười nhác và thụ động của mình, ta từng cố ngộ nhận: Là thiên tài ở thời đại khác thì thường nghèo khổ nhưng đến thời đại này thì người ta sẽ tự biết tìm đến chân giá trị. Nhưng nếu họ chỉ biết vài thông tin lệch lạc… Bạn hơi buồn (và trách mình một chút xíu) khi không đủ niềm tin vào lòng bao dung cũng như sự đào sâu của họ để cảm giác khác điều này: Dễ họ nhìn bạn với ánh mắt thương hại xen chút trách móc. Xin lỗi em, xin lỗi em tưởng tượng.
Dù nó cũng chẳng mới thì bạn cũng lưu lại được một số dữ kiện nào đó cho những phân tích sau này. Nỗ lực đầu tiên và cuối cùng của con người cũng chỉ là để hai nhà này bắt tay nhau, hoà trộn vào nhau; và tạo môi trường để họ không phải bắt buộc tàn sát lẫn nhau. Bác tận dụng thể hình to cao, kinh nghiệm trận mạc lâu năm, xoay người che bóng.
Đầu mùa hoa sữa nở rộ khắp nơi. Không thiếu những học viên của trường an ninh gần đó dù đã đến giờ cấm túc. Và với sự mệt mỏi ấy, tôi không đến được với những bộ mặt khác của đời sống.
Anh chị họ hơi cúi đầu ăn phía đối diện với bạn, làm khán giả bất đắt dĩ. Tôi biết cô bạn ấy có vẻ thích tôi. Con người luôn biết sáng tạo.
Con người thường chỉ trở nên biết ơn sau khi họ cảm thấy hàm ơn. Cháu có định đi học nữa không nói thử bác nghe. Nhưng lịch sử thường chỉ đánh giá cao những chủ thể điều hòa được những tác động và làm chủ được hoạt động sống, nghĩ của mình.
Sự quên tỷ lệ thuận với rủi ro. Rồi bạn lại bỏ tay ra, nó cũng chẳng thể làm bạn khó chịu. Nó kể về các lao động khác, đời sống khác để con người có thể diện kiến nhiều tình huống sống, nhiều bộ mặt đời sống, nhiều góc độ tưởng tượng hơn.