Bạn quyết định chấm dứt hẳn việc đến trường với mớ kiến thức thủng lỗ chỗ, dở dang và lan man này. Viết ngắn hay quá khéo người ta lại càng ngại đọc dài. Và khi kẻ thua bay đến miền đất hứa, rũ bỏ mọi tranh đua chốn hồng trần thì kẻ thắng mỉm cười bấm nút cho máy bay nổ tung.
Sau hai tuần đó, cảm giác khi ngồi phòng giấy mà không có chuyên môn qua đi. Mai sau, nếu tôi sinh con, khi đến một tuổi nào đó, tôi sẽ viết bản kiểm điểm về lỗi của mình cũng như thế hệ mình. Tôi không sống trong môi trường nghèo đói, bị áp bức, bóc lột.
Tôi không tự hỏi giờ này ở nhà bác mọi người không thấy tôi về sẽ làm gì. Rồi lại êm êm lan ra. Nhưng sao lòng tôi không hồi hộp, mong chờ.
Nằm trên giường cả ngày, lúc nào cũng có người bên cạnh nhưng ít trò chuyện được, những ý nghĩ gì diễn ra trong óc chị? Giờ thay băng, người thân bị xua ra ngoài hết, bạn đi lòng vòng. Thật ra đôi lúc chúng ta hiểu nhau. Con người thường chỉ trở nên biết ơn sau khi họ cảm thấy hàm ơn.
Tất nhiên cách nghĩ này và hành động này cũng có phần tác động bởi hành động và cách nghĩ kia, con người tác động qua lại lẫn nhau. Và sẽ ngạc ngạc nhiên hơn nếu nó đã được phát minh mà tôi chưa biết bao giờ. - Ông đã cố tình cưỡng lại những cám dỗ tôi đưa ra.
À nhầm, thế thì chưa xứng gọi là độc giả. Nhưng cũng không nên dằn vặt và quá xấu hổ. Nói chung là tốn thời giờ.
Nếu lỡ bị lịch sử nhớ mặt thì cũng đành chịu. Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình. Từ lâu, trong bạn có một nhà đạo đức và một nhà hiện sinh.
Nhà văn áp tay nàng vào ngực mình. Chết ra đấy hoặc lỡ bị sao thì phí đời, thì gia đình khổ. Vòng một cái đai qua người rồi bật máy cho nó rung dữ dội làm người mình cũng rung theo.
Cứ giờ nào là đổ từng ấy tiếng chuông. What Ive felt what Ive known never shine through what I know Một khi đã hòa vào xu thế hờ hững của xã hội thì không tránh khỏi thói quen đưa sự thờ ơ và thiếu quan tâm lẫn nhau vào trong gia đình.
Gió thốc vào đầu tôi buốt lịm. Chẳng phải họ đang tìm đến những sự thoải mái cho nhau như mong muốn của tôi đó hay sao. - Sẩm tối rồi còn say nắng nỗi gì.