Thế nên, bạn sẽ sống, sẽ sống nữa để khám phá mình. Bi kịch chỉ đến khi họ bắt đầu khao khát nhận thức, khi họ bị ngăn cấm tình yêu, khi họ bệnh tật không có tiền chữa chạy, và hứng chịu những bất công lớn. Khi ấy, bạn chỉ biết tìm đến trạng thái trống rỗng.
Nó cũng như tình yêu thương. Cảm thấy khỏe hơn một chút. Con đường quanh sân vận động Mỹ Đình rộng và xanh, khá yên bình.
Khỉ thật! Hai tiếng nữa tôi đã làm gì? Chắc vẫn thế! Thế là thế nào? Ông Diểu tức giận giương súng. Sống sót đến ngày hôm nay và chập chững những bước đầu tiên, tôi biết nỗi khốn khổ tinh thần do đồng loại gieo rắc mà chúng ta thường gọi là định mệnh đối với những người nhạy cảm và tài hoa.
Nên cháu mới dám cãi như thế. Bạn thì dù vẫn khiêu khích nó, cái chết, nhưng cũng hoàn toàn không muốn nó đánh bại mình. Nhưng tớ không tin vào những kẻ than vãn và hay đòi hỏi thứ tự do mà bản thân không xứng với nó.
- Tôi biết ông sợ làm tổn thương đến vợ ông. Lại buồn, lại khổ nhiều hơn cần thiết. Nên khi tỉnh hẳn, bạn vừa thấy sướng vì thoát nợ, vừa thấy tiêng tiếc.
Nơi ấy có bác trai, bác gái và bố mẹ tôi. Và đây là lần thứ hai tôi khóc. Nó vẫn còn hoang dã.
Những cái đó làm bạn dịu lại, nhẹ đi. Cái mũi lưỡi trai che sụp bộ mặt. Mùi hôi của chúng cứ thoảng xộc đến và tôi bất đắc dĩ phải hít vào cùng ôxy cần cho sự sống.
Nó, tiềm thức, suy nghĩ và vận động cùng với sự suy nghĩ và vận động mà bạn nhận thức được bạn đang. Không chắc tại số phận. Mẹ kéo tóc bạn một lúc không ăn thua, đành sang phòng bên nghỉ trưa.
Nhưng mà sau đó thì sao? Có mèo lại hoàn mèo? Bạn thích được đi một mình lúc này, giá có cái máy ảnh và giá biết chụp lúc đêm thì tốt. Khi rời sân cỏ để về căn phòng tầng hai cách mặt đường chừng mười mét. Tôi biết, nhiều tâm hồn, như bắt đầu tôi, đã chết.
Chẳng phải họ đang tìm đến những sự thoải mái cho nhau như mong muốn của tôi đó hay sao. Và bạn cảm thấy, nằm ngủ tiếp tiếp có vẻ tốt hơn cho bạn. Chả là tôi có làm chân loăng quăng ở công ty gốm sứ mây tre đan của chị.