Hôm nay, tôi ca ngợi những thất bại của những năm trước. Một lần nọ, có một người lính Ai Cập mắc phải một căn bệnh hiểm nghèo. Thế mà họ vẫn tiến lên trong sự điên rồ của mình.
“Không, không, tôi không nghĩ thế, nhà biên đạo nói, nếu cô có đủ năng lực thì cô sẽ chẳng thèm để ý đến những lời mà tôi nói đâu!”. “Tất cả chúng ta vẫn còn đối mặt với nhiếu khó khăn để đi đến thắng lợi cuối cùng… Chúng ta vẫn phải còn phải vượt qua những thử thách và gian khổ, nhưng chúng ta sẽ thắng”. Chúng ta đã từng nghe nhiều câu châm ngôn nói về sự thành công có vể hơi mỉa mai:
Vào những năm 1940,ý tưởng của Chester Carlon bị 20 công ty trong đó có một số công ty lớn nhất nước bác bỏ. Giai đoạn này bắt đầu khi tôi học ở trường đại học trong vùng ( Đại học Malaya). Tình cảm say mê mà ông dành cho Đảng Tamil ,cho sự thịnh vượng của người dân Tamil không có gì sánh được .
“Đừng gọi nó là lỗi lầm, hày gọi nó là một bài học”. Nói cách khác, 66% sự việc vĩ đai của thế giới đều được thực hiện bởi những người đã qua tuổi 60 và tỉ lê, 35 % cao nhất là thuộc về nhóm người thất thập. Dĩ nhiên,xét về một mặt khác ,điều này có thể bị lấn át bởi những thứ như quyền lực và tiền bạc.
Và những kết quả mà họ đạt được không thể chịu đựng nổi và thậm chí ngay cả chính họ cũng thường bị má anhe bởi “sự bất an trong tâm hồn” và những điều tương tự như thế. “Ông phải làm cha của nó”. Những con người lỗi lạc này xuất thân từ đám đông, đạt được một danh tiếng lâu dài và vững chấc bởi việc sử dụng thiên tài của mình, cái mà tất cả của cải trên thế giới cũng không mua nổi.
Mọi người đều có khuynh hướng bị ảnh hưởng bởi 8 ngọn gió Nếu bạn tiếp tục làm những gì bạn vẫn làm, bạn sẽ vẫn đạt được những gì bạn thường đạt. Khi công ty bị phá sản, tôi cảm thấy rất xấu hổ.
Không hiểu sao cuộc hôn nhân của cô đầy nước mắt và cảnh cô đơn. Khi bắt đầu bán bảo hiểm năm 1970, ông khởi đàu với một con số không. Trong 1 năm sau, ông đã làm việc như một nhà nhiếp ảnh cộng tác với các tờ báo và học những điều cơ bản về điện ảnh.
Chúng tôi xây dựng lại một xạp bán hàng tạm thời trên góc phố Aveniada soler, nhưng vào năm 1948, cơn bão Gene đã thổi bay mái sạp của chúng tôi. Hết sức bình tĩnh,ông cất mẩu tin nhắn vào túi ,hoàn thành bài diễn văn của mình rồi lập tức lao về nhà để nhìn lại lần cuối khuôn mặt của người vợ thân yêu. Không việc làm, không tiền bạc.
Mới đây, tôi được nghe nói là nó đã trở nên phổ biến đến nỗi người ta sẽ “xuất khẩu” nhân vật Ông Kia-Su sang nhiều nước trên thế giới. Những khái niệm cơ bản về đọc viết và làm toán học dường như quá khó đối với ông, đến nỗi cha ông sợ ông sẽ rốt đặc. Thiên tài cũng không; thiên tài mà không gặp thời vận cũng rất phổ biến.
Sau 7 năm bác bỏ,vào năm 1947,ý tưởng của ông đã được chấp nhận. "Ngựa vẫn còn được sử dụng mãi,còn ô tô chỉ là một món trang sức-một mốt nhất thời". Vì vậy mà ở tuổi 21, sau khi học song ở y khoa thì ông tình nguyện làm việc ở khoa ngoại.