Chưa có gì để không thích. Nhưng mà cái câu ấy, nó kéo nước mắt ra rớm trên mi. Nhưng nếu mình làm thế, mình cũng chẳng còn là mình.
Thằng này ăn mặc phong phanh. Nhẹ hơn thì nghe làm gì, nó bồng bột, nó trẻ dại. Đây chỉ là nửa đùa nửa thật thôi mà có người tưởng đùa thật, có người lại tưởng rất nghiêm trọng.
Mất thì thôi nhưng trong đó có quyển vở chứa bài viết này. Chính em đã từng bảo như vậy còn gì. Thậm chí, ông có thể làm vua làm chúa ở đó.
Nhưng sống là gì nếu chỉ biết chịu đựng nhau. Bạn kéo lại và nhận ra ông anh họ. Không hiểu sao chữ trở nên xấu tệ.
Có lẽ bạn đã rơi khỏi giấc mơ trước. Bác chọn đội đỏ mất rồi, cháu chọn đội xanh vậy. Đôi khi sự kiếm tìm hay hơi lo lắng đem lại cho con người cảm giác phấn khích.
Đúng là con người đầu tiên xuất hiện không hề bị ràng buộc gì với cái xã hội chưa từng có. Tay tiếp tục thả giấy vào. Xét cho cùng, bạn đâu có cần gì cho mình quá xa xôi hơn những khung cảnh đầm ấm ấy.
Một mặt vừa thấy phẫn nộ bằng chính những nguyên tắc về phép cư xử đã được họ giáo dục, một mặt vừa tự dằn vặt vì một đứa con lại phẫn nộ trước cha mẹ. Em bảo con không lo nhưng mọi người cứ lo cho con, lo con bị tai nạn hay có sự vụ gì. Dường trong mẹ luôn có khao khát về danh tiếng, với công việc mẹ lại đầy trách nhiệm nên mẹ luôn phải cố quá sức mình.
Vừa là chị họ, vừa là sếp của tôi. Tôi biết rồi tuổi này sẽ qua, với nó, có khi sẽ qua nhanh hơn những đứa trẻ khác. Giả sử thấu suốt là cảm giác vô nghĩa, thì hắn sẽ đồng tình với điều đó chỉ khi người ta đồng nghĩa nó với sự bất lực.
Làm ơn nhanh nhanh cho. Bây giờ, đầu óc không đủ năng lượng để phân tích rõ ràng, tạm gộp nghệ thuật và sáng tạo là một vậy. Con đường quanh sân vận động Mỹ Đình rộng và xanh, khá yên bình.
Thế giới đầy rẫy những hận thù. Tôi không thích mèo. Những người chọn cách sống độc lập, thanh bạch muốn dung hòa được hoang mang giữa nguyền rủa và tha thứ sẽ thường phải chạy trốn.