Sao hôm nào cũng đi qua đây mà chẳng thấy đồng chí nào mang máy ra đây mà chụp. Dù gì thì các vệ tinh của bác cũng khó biết hoặc biết cũng khó nói. Bảo: Chị xem, có thế mà không viết được thì còn thi thố gì.
Nên không ai có lỗi. Đầu mùa hoa sữa nở rộ khắp nơi. Trong nỗi chập chờn giấc ngủ trong đêm của mình, tôi vẫn thấy những cơn vỡ giấc mệt mỏi của bác ở giường bên cạnh.
Căn bản vì các dòng suy nghĩ cứ chảy nên bạn hay quên. Đốt xong thấy người hơi nhẹ. Bạn cần trả công và cả tự do.
Lúc đó bạn cho mình quyền cởi trói cho dòng chữ ấy tung tăng trong óc. Bạn lại kéo tiếp, kéo đến năm sáu lần mà vẫn thấy mình trong đống bùng nhùng màu hồng hồng hoa hoa. Thế nên có người chả nghĩ gì, có người đầu nóng phừng phừng.
Mẹ tôi nói chuyện với một người phụ nữ về thủ tục tiếp nhận tôi. À, hôm trước thằng em có hát bậy trong nhà tắm: Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc con lợn. Ở đây, bạn tự nhủ, bạn nằm một mình và than vãn chẳng để làm gì.
Lưu ý: Hắn không chắc là tôi. Sáng tạo cũng là một công việc không thể thiếu sự tỉnh táo và đứng ngoài nó. Ôi, thói quen của con người.
Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng. Bác chọn đội đỏ mất rồi, cháu chọn đội xanh vậy. Đơn giản bạn chỉ viết ra cái cảm giác và sự xoay xở với đời sống quanh bạn.
Nó đem lại cho bạn cảm giác thăng hoa với những phát kiến hiếm hoi. Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi. Là đàn bà, cuối cùng thì việc chấp nhận sự sắp đặt của một người mẹ đầy kinh nghiệm và những mối quan hệ trong ngành là một điều hợp lí.
Hôm nay là thứ bảy, chừng nửa tháng sau cái ngày tôi khóc. Cũng chả phải nói ai cũng vứt một tí như thế thì xã hội này ra gì. Tôi biết cô bạn ấy có vẻ thích tôi.
Tôi thường tự hỏi từng người quen tôi gặp sẽ phản ứng gì khi đọc những điều tôi viết. Cả những ý nghĩ này cũng quá cũ. Bầy rắn với những con rắn ăn lẫn nhau, đến con cuối cùng nuốt được tất cả thì lại vỡ bụng vì bội thực.