Phải mở cuốn này ra, coi lại những đoạn bạn đã đánh dấu. Nhưng y học vẫn chưa trị được những bệnh tinh thần, không do vi trùng mà do những cảm xúc như lo lắng, sợ sệt, oán ghét, thất vọng, những bệnh mỗi ngày một tăng với tốc độ rất gớm ghê. Còn những bạn khác thì chết ở đấy sau mười ngày tra tấn.
Rồi ít lâu sau, lại biến ra nhiều chứng khác. Trong một thời gian ngắn, tôi sống nhờ một gia đình nghèo trong tỉnh. Vậy mà theo lời Herndon, người viết tiểu sử Tổng Thống Lincoln, thì ông không bao giờ xét người đồng thời theo cảm tình theo sự ruồng ghét riêng.
Đừng xử sự theo lối thông thường, theo xúc động của bạn. Cô Jeannette Mac Donal nói với tôi rằng khi thần kinh suy nhược, cô lo lắng, khó ngủ, cô tụng Thánh thi XXIII dưới đây để luôn luôn bình tĩnh yên ổn: "Tôi là con chiên của Cúa. Tôi dám nói quyết không có số vốn nào bỏ ra mà có thể mang lợi về cho bạn bằng số tiền ấy.
Khách ở tiệm nước ăn hai ổ bánh của tôi, rất lấy làm thích. 000 người chỉ có một người bị sét đánh (nghĩa là phần rủi ro chỉ là 1/350. Tối đến, tôi mệt lắm, và tin rằng không có cách nào khác hết.
Vì thế tôi ngại không muốn gặp mặt anh em, nhưng lạ lùng thay, họ chẳng những không phiền hà gì tôi hết, lại còn như mắc một thứ bệnh lạc quan bất trị nữa, vẫn tiếp tục xuất vốn cho tôi. Trong hai năm, mỗi năm tôi làm 5. Mà chưa chắc gì họ đã thành công.
Chuyện đó xảy ra 18 năm trước. Nếu không sẽ mau quên lắm. Chính cái cách ta phản động lại với nó làm cho ta khổ hay vui.
Nhưng mặc dầu xương tôi gần lòi khỏi da, như những mỏm đá trên sườn đồi, mặc dù chân tôi nặng như chì, tôi cũng chẳng hề ưu phiền! Tôi không khóc một tiếng, tôi cứ mỉm cười! Phải, tôi bắt buộc phải mỉm cười. Ngày 31-7-1944, khi hay tin ông chết thình lình tại Sứ Thần Khách sạn ở Nữu Ước, tất cả những nhà doanh thương trên đường Wall Street đều như bị sét đánh, vì ông là một nhà tài chính quan trọng nhất ở Mỹ. Tất cả những cái ta làm nên là kết quả trực tiếp của tư tưởng.
Càng cận ngày, tôi càng đau đớn cho thân phận. Phải rõ ràng, biên đủ tên họ, ngày tháng và kết quả. Chồng bà suốt ngày đi dự các cuộc tập trận trên bải sa mạc, còn bà suốt ngày lủi thủi trong căn nhà gỗ lụp xụp.
Đất không màu, trồng cây không được mà nuôi heo cũng không được. Vậy tôi sẽ mua một quan tài và mang theo". Và anh thi đua với một bạn thợ máy ngồi bên.
Tôi viết nhiều chương trong cuốn này ở bên bờ "Hồ Bán Nguyệt" tại miền núi đá xứ Canada, nơi mà tôi làm quen với vợ chồng bà Herbert H. Bệnh nặng không thể dùng quang chất được, phải cho chạy quang tuyến vào ung thư luôn trong 30 ngày, mỗi ngày mười phút rưỡi. Ngày hôm nay tôi sung sướng.