Tất nhiên cách nghĩ này và hành động này cũng có phần tác động bởi hành động và cách nghĩ kia, con người tác động qua lại lẫn nhau. Làm một bài thơ dở để được khen. Chúng tôi đi xe máy đến đó, gửi xe, đi qua một dãy hành lang khá tối.
Tôi để họ hơi lo, một chút thôi, để họ có một chút hạnh phúc tìm kiếm. Nhưng tao, à tớ, à không, tao cũng đang chơi. Có ai bảo: Loanh quanh luẩn quẩn cũng là chơi.
Viết tí tẹo lại lên xe trôi đi. Khi về đây nghĩa là bạn tự do. Bằng chứng là vừa nghe tiếng góp phần đã hí ha hí hửng.
Chúng tôi ngồi yên với sự thoải mái chứ không gắng gượng hay kìm nén. Rồi chúng tôi vào phòng tập. Hoặc: Môn này không phải học.
Vậy mà em chỉ bảo: Em chịu!. Dù như thế có nghĩa là lớn đầu rồi mà tôi vẫn chẳng tàn nhẫn được mấy. 1 giờ sáng nay, khi bạn tỉnh giấc, cái trạng thái ấy lại đến.
Nhưng cây ở đó vẫn cao vút, săn chắc và cổ kính hơn. Em sẽ bế con hôn lên trán anh mỗi lúc anh bắt đầu sáng tác. Có điều, con đường thì khác.
Nhưng bạn luôn có cảm giác mình chẳng phải là nghệ sỹ. Đó là sự thiếu hòa hợp của họ với đối tác hôn nhân. Chúng luôn quá tải dù bạn hầu như không làm nhiệm vụ cơ bản của sinh viên là học và trả bài.
Không nên ngộ nhận đó là thứ khẩu hiệu của nhà đạo đức. Bên trái nó, cái bàn, nghĩa là bên phải bạn, có một chồng sách chừng 5 quyển được photocopy và đóng lại nên khá dài. Chúng khác nghĩa nhau nhưng nghe thì na ná như nhau.
Mọi nỗ lực nhồi nhét chỉ đem lại bi kịch. Mãi mãi, ta chỉ là một cậu bé nhạy cảm, càng lớn càng nhạy cảm. Nhưng lí trí không cho phép.
Thậm chí, ông có thể làm vua làm chúa ở đó. Có lúc tôi tưởng tượng đến cảnh tôi ở nước ngoài về, sau nhiều xa cách, tôi có cớ để ôm chầm lấy người thân, bè bạn. Ông anh họ thiu thiu ngủ bên trái.