Ăn xong lên giường nằm, nghỉ tí để chuẩn bị viết. Nơi mà tôi chưa đến một mình bao giờ. Ai bảo các cậu đi trốn hoặc chợt ùa ra nhiều quá.
Tôi chẳng biết gì và tôi chẳng giúp gì to tát được cho ai cả, dẫu có ai nhờ tôi thường không từ chối bao giờ. Bạn cũng không biết nấu ăn ngon, không biết nối điện, không biết sửa xe đạp xe máy, không biết mua bán… Lại còn không biết khom mình. Có quyền chọn lựa giữa sống thiện và ác.
Giá mà ta được đi xa xem những con cá thực thụ thì to thế nào. Đó là niềm thất vọng lớn của tuổi trẻ. Tôi khóc vì băn khoăn đến giờ liệu những nhà đạo đức tự phong nhờ tuổi tác có nhận ra rằng chẳng cần và chẳng thể triệt tiêu sự ích kỷ.
Mơ về một cái (quên rồi) trước khi rơi vào một tầng mơ mà bạn nhìn ra cửa sổ nào đó thấy một cái cây bị mất từng khúc thân như những nét đứt mà những tán lá của nó vẫn không sụp đổ. Chúng tôi gặp cậu ở nhà cậu và cùng đi. Mạch sáng tạo và khao khát đến với nó không chảy rần rật trong hắn.
Thôi về đi kẻo vợ con mong. Lại phải chơi với cái thứ dư luận cục mịch và ù ì. Nhưng khi bạn phá sạch sành sanh chúng, bạn lại trở nên không thật.
- Thì ông hãy quên tôi và cuộc gặp gỡ này đi. Thay cho những sự trống rỗng, bất động của thói quen vật vờ. Và cú đấm trở nên có giá trị nếu như bạn là thiên tài chân chính cho dù kẻ bị đấm là ai.
Để xem đối diện với một sự thật phản ánh trên khuôn mặt, một sự thật có lẽ họ chưa từng thấy, họ sẽ làm trò làm trống gì đây. Có lẽ cũng sắp qua một giai đoạn nữa rồi. Người bảo người là ác.
Như vờ sở hữu cái mà nó biết không thuộc về mình. Bạn thừa sức chứng minh dù không thiếu những vị kỷ, đố kị, hèn nhát… không thể không có trong con người thì bạn vẫn là một người sống cao thượng (không đồng nghĩa với đầy yêu thương) và khiêm tốn. Sẽ kiếm tiền, sẽ làm nghệ thuật.
Nói chung là tốn thời giờ. Giữa thế giới tân kỳ này, bạn biết gì? Để dễ dàng có một công việc kiếm kha khá? Vi tính, ngoại ngữ của bạn làng nhàng. Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng.
Nếu họ chưa đạt đến tầm cao, chả nhẽ cứ bỏ mặc họ mà đi một mình. Cái tâm hồn cô cũng xấu xí như cái mặt của cô, đó có phải là một nguyên tắc của tạo hóa không?. Khi biến cái trò đùa nhớ ra 2 tiếng trước mình làm gì thành một việc không chơi nữa thì khó chịu, quả khó yên tâm làm một việc khác, ví dụ: Viết.