Trông cậu buồn cười quá. Em gọi mãi không dậy. Khi ấy họ thật đáng thương và thiệt thòi trong một ngày tôi no đủ tôi quện tôi đi… Người lớn thật buồn cười khi không còn biết cười mình.
Họ cũng đủ tự trọng để tự lực cánh sinh. Còn nhà hiện sinh thì thấy hiện sinh như mình (cái kiểu tự do hưởng thụ) thật sướng nhưng cũng thật ngắn ngủi bởi lắm rủi ro, muốn kéo dài ra. Anh ta thả miếng ni lông trắng đục ấy xuống dưới chân.
Gọi chung là hy sinh cũng không đúng mà là làm ăn cũng sai. Bạn kéo lại và nhận ra ông anh họ. Nhưng phải chăng là những nỗ lực tìm kiếm đáng trân trọng? Có nhiều thời điểm mà thay vì chỉ trách những người đưa ra định nghĩa ngu dốt hoặc lừa bịp, chúng ta thử mắng loài người (biết đâu có cả chúng ta) đồng lõa và biến chúng thành định kiến.
Có một hôm, ông chú gọi bạn sang bảo: Mày vào đây chú cho ít mật gấu bóp chân. Ông sợ đó sẽ là những ánh hào quang rực rỡ cuối cùng. Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết.
Không có kẻ sống sót, chỉ có kẻ nín thở được lâu nhất. Tại sao lúc nào bạn cũng có thể chết mà không ai biết nhỉ. Sau khi biết có những kẻ ác thế nào, những cuộc chiến đẫm máu đau thương thế nào và loài người đã từng hờ hững thế nào.
Và sự yên bình lâu dài sẽ không đến nữa. Anh dạy em, biết, quay ngay. Chàng ra về thắc mắc: Tại sao nó chẳng yêu mình?
Chỉ vì chữ vì mà nhân loại bị ghét lây. Họ càng không biết có thể bạn chẳng được gì mà cũng có thể một ngày kia, khi bạn đang cầu bất cầu bơ, người ta tặng bạn một cung điện vì một lí do mà đã lâu bạn không thèm nghĩ tới. Lần sau không thế nữa nhé.
Căn nhà hơi lạnh, hơi quạnh quẽ. Bố sẽ không phải thấy bạn khi chưa già đã phải lặp lại hình ảnh tuổi già của bố: Niềm kiêu hãnh và sự hoang dã bị giết dần và bị nhào nặn dần bởi đời sống có quá nhiều sếp: Bố, họ hàng, cơ quan và nhiều dây thòng lọng nữa. Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng.
Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn. Điểm Văn trúng tủ nhưng cũng hơi bất ngờ. Để không hoảng loạn (như một con thú bị săn đuổi, nhốt vào lồng, chăm chút từng tí, cậy miệng tống thức ăn vào, muốn hót muốn gầm nhưng giờ này không phải giờ hót giờ gầm, là giờ học cho nên người) thì phải tham dự vào trò chơi này như một cuộc phiêu lưu nhỏ.
Nó có nhiều thiệt thòi hơn tôi là tâm hồn thiếu những kỷ niệm sâu sắc về tình yêu thương, không được ông bà chăm sóc nhiều như tôi. Nên quả thực thế giới của bạn có nhiều cái ngu và đầy bệnh. Với sự tàn tạ, còn cách nào khác đây ngoài viết.