Trước gọi dân gốc Tây Ban Nha nay đổi thành người Mỹ Latinh (Latino). Không ai gọi Harry Truman là một nhà hùng biện vĩ đại cả. Quan điểm về chính trị của Ted giống như nhiều người khác, trong đó có tôi.
Tôi lượn sang bên trái. Buổi sáng đầu năm mới ấy, các thính giả của đài WKAT vào đã được thưởng thức một âm thanh khủng khiếp. Người ta ước đoán tài sản của Jack là 600 triệu đến 1 tỷ đô la.
Nếu bạn nói từ hồi còn bé xíu đã là một fan của họ thì có thể họ sẽ nhăn mặt ngay. Ngoài ra anh còn là một nhà doanh nghiệp thành công. Và nếu không vừa ý việc gì thì hãy nói ngay, chớ thiên vị bất kỳ ai, đó là một đức tính cần phải có nếu muốn tất cả mọi người đều nể trọng bạn.
Thích nhất là được nắm tay cha tung tăng xuống đại lộ Howard, rồi đến công viên Saratoga. Tôi nghĩ một trong những lý do giúp tôi thành công khi nói chuyện trên sóng phát thanh, hay qua màn ảnh truyền hình là việc khán thính giả cảm nhận được nỗi say mê nghề nghiệp của tôi. Đó là trò chuyện với con mèo, chú chim hay chú cá vàng nhà bạn.
Bản tính linh hoạt, hiểu biết toàn diện, Andrew là một con người rất thú vị. Một dòng ký ức về người cha thân yêu như dòng thác trào về. Cha sẽ níu tay tôi lại, mua cho tôi những que kem đang bốc khói và không quên dặn tôi rằng: Về nhà con đừng nói với mẹ nhé! Mẹ sẽ rầy ăn kem như thế thì làm hỏng bữa tối đấy.
Một người hỏi George: Ông nghĩ gì về những bác sĩ ngày nay?. Tôi uống cà phê và thật nhiều nước để không bị khô cổ họng. Một trong những người bạn của tôi ở thủ đô Washington bao giờ cũng mở đầu câu nói bằng Bạn biết không….
Nhưng trong chương trình của tôi, điều này làm cho Stevenson trở nên rất tuyệt vời. Xưa kia, trong một xã hội hay tranh chất và với những con người thích sống đơn lẻ, câu này có vẻ được ưa chuộng. Làm gì bây giờ? Cuối cùng, chúng tôi quyết định bất cứ giá nào cũng phải tường thuật trận bóng! Không thể để cho các thính giả Miami thất vọng.
Có thể bạn không bao giờ muốn rơi vào tình trạng thất bại giống như hoàn cảnh của Tommy Lasorda. - Thương gia dầu ô liu, doanh nghiệp ngành mì ống, nhân viên FBI… Đủ cả! Tốt hơn hết hãy để tất cả chìm trong bóng tối. Tôi sẽ ra sao? Ra ga kiếm một vé tàu quay trở lại Brooklyn chớ còn phải hỏi!
(Việc gặp ông giám đốc Marshall Simmonds cũng do tình cờ chứ tôi đâu có quen biết gì ông ta. Những tấm tranh ảnh, biểu đồ minh họa cũng trở nên vô tác dụng. Tôi đã thường xuyên cộng tác với Bob lẫn cô con gái tài giỏi của ông là Stacey Woolf.
Sau khi cơn giận dịu đi phần nào, ông nói: Tôi thích anh. Năm ấy tôi tròn mười ba tuổi, theo phong tục của người Do Thái thì tôi đã đến tuổi làm lễ Bar Mitzvah, buổi lễ chứng minh một chàng trai trẻ sắp sửa vào đời. Lúc ấy tôi vừa cảm thấy vinh dự vừa cảm thấy bối rối vì tôi thật sự không biết mình phải nói gì.