- Bởi vì hồ của ta không có sự lưu thông. Không đơn giản như ngươi nghĩ đâu. Sự sợ hãi mong muốn của anh cuối cùng đã được khẳng định: "Ta sẽ không bao giờ gặp may mắn.
Anh quá bị ám ảnh bởi thực tế đó quá đến nỗi không thể nào nhìn sự việc một cách toàn diện và sáng suốt hơn. - Thưa thần Sequoia - Nữ hoàng của các loài cây kính mến. Max và Jim từng là đôi bạn rất thân từ hồi họ còn sống ở khu phố nghèo.
Anh sẽ nói chuyện với Sid để xem anh ta có muốn về cùng anh không. - Từ ngày thần Gnome nói với tôi là cây bốn lá không mọc được ở đây, tôi đã dành hết thời gian để tạo ra nơi này. Thời gian trôi qua thật chậm.
Nott quay lại và nhận ra Bà chúa hồ. Không cần phải nói thêm gì nữa, ngôn từ thường không cần thiết giữa những ngườibạn tâm giao, tri kỷ. -Bốn với chẳng ba lá! - Nott nói với giọng chán chường - Ba ngày rồi thật là công cốc, ta tìm mãi mà chẳng thấy đâu.
Mọi việc cứ ngày càng tệ đi cho tới ngày hôm nay. Cũng có thể Gnome nói đúng - vì ông ta chẳng có lý do gì để nói dối cả - và phủ thủy Merlin đã nói điều không có thật thì sao! May mắn sẽ đến với bạn - chắc chắn - và không chỉ một lần.
Những hạt giống may mắn của Cây Bốn Lá thần kỳ đã rơi xuống. Chàng quỳ xuống tỏ lòng biết ơn, những giọt nước mắt sung sướng và hạnh phúc không kìm được đã trào ra. Tại sao? Đơn giản là vì chàng nghĩ về những gì đã làm, những nỗ lực và công sức của mình đã bỏ ra.
Ngươi đã tìm thấy Cây Bốn Lá thần kỳ chưa? - Bà nhìn Nott mỉm cười giễu cợt. Tôi vẫn nhớ cậu, dù ngần ấy thời gian đã qua. Cậu chuyện cậu kể đã đến với tôi bởi vì tôi đã đi tìm nó, dù tôi không ý thức là mình đang làm như vậy.
Và điều này chính xác vừa xảy ra với Sid: chàng đã chấp nhận quên đi chuyện lấy nuớc để khỏi đánh thức những bông hoa ly và ngay khi cháu tìm cách chia sẻ những nỗi khổ của Bà chúa hồ thì chàng lại tìm được cách giải quyết được việc của chính mình. Cho chú ngựa trắng ăn cỏ xong, chàng suy nghĩ về những việc sẽ làm ngày hôm nay. Nott đã từng nghe nói về Bà chúa hồ.
- Tôi đoán cậu nghĩ rằng đây chỉ là một câu chuyện vớ vẩn. Không sót người nào cả, ở mỗi góc đường, ở mỗi quán xá, ở cột đèn giao thông, ở mỗi ngóc ngách của thành phố này. Giờ chỉ còn là vấn đề chàng đã chon đúng địa điểm hay không, nhưng chàng cũng không còn mấy lo lắng về điều đó nữa.
Giờ thì tôi phải kiếm cái gì ăn đây. - Đó là cả một gia tài khổng lồ. Bây giờ anh biết nói chuyện với ai? Nott cưỡi ngựa vẩn vơ trong khu rừng mà chẳng biết phải đi đâu.