Để tí nữa em bảo cháu vào. Dù tôi rất ghét những người ích kỷ và khe khắt. Bác gái: Mua sách làm sao hết cả buổi chiều? Tôi: Im lặng.
Họ không bao giờ cần ngờ rằng Tự Nhiên là một đứa trẻ cả thèm chóng chán. Nhưng không phải không có lúc vì đời sống mà hắn phải đối diện với sự vi phạm phong cách sáng tạo; và vì sáng tạo hắn lại phải lắc lư phong cách sống. Bác gái hỏi: Đau à con? Hơi thôi ạ.
Về trả vay, cho nhận. Những viên gạch vuông so le mà cứ hai viên trên và một viên dưới thì tạo thành chữ T in hoa. Mẹ, tôi và một người quen.
Một hôm, nhà ấy bị ăn trộm. Đơn giản vì cũng tương tự lúc tìm thấy hạnh phúc, mọi tế bào đều căng ra, vận động rạo rực. Mẹ cười: Con tinh khôn lắm.
Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy. Thất vọng, tụt giá rồi. Tôi vừa tước vừa như vô cảm vừa nhủ lòng: Đờ mẹ mày (nguyên văn là Đờ mẹ mày).
Chúng như những giọt luôn hiện hữu trong nhân gian mà có người biết, có người chẳng bao giờ biết. Nhưng tự lúc nào yêu viết mà không hay. Chẳng mấy chốc mà bốc hơi tan biến vào trời đất trong cái dào dạt ấy.
Nhưng tôi không quen phản đối. Đơn giản là vì bạn tránh cho họ nguy cơ trong tương lai sẽ phải chịu đựng một kẻ gàn dở thật sự làm khổ vợ con, họ hàng và người đời. Có làm gì xấu, có làm gì ác đâu.
Vứt béng cái chuyện này đi. Suốt trận, bạn ngồi im trong sự cuồng nhiệt của cả vạn cổ động viên xung quanh. Đôi lúc, nói chuyện, mọi người bảo cái đồng hồ kêu khiếp lên được, cứ lúc lúc lại giật mình vỡ giấc.
Mà đây là đi chữa bệnh chứ có phải đi hưởng thụ đâu mà lo phung phí. Cứ việc gọi tôi là thằng đạo đức giả. Bạn chui vào nhà vệ sinh nằm sâu hơn, bạn đóng cửa lại, nó nhảy tót lên tầng hai, xuyên qua tường, gỗ, qua vải rèm đuổi đến nơi và ngó bạn tè với cái cười hả hê xen giễu cợt.
Không hy vọng một ngày họ tập hợp lại và ghép chung những ký ức. Khi họ biết những ngày này bạn không còn tư cách sinh viên. Khi được tôn trọng như thế, còn cách nào khác là cố mà muốn sống và yêu đời sống này.