Toàn là thứ đã trông thấy nhưng chưa đụng vào bao giờ. Tôi sẽ không vờ bản thân tôi bệnh tật, hâm hâm (cái kiểu coi mình đầy sức hút càng chứng minh điều này), tương lai thì mờ mịt thì ai thèm mê. Mẹ kéo tóc bạn một lúc không ăn thua, đành sang phòng bên nghỉ trưa.
Ông bà thì đã có người giúp việc và con cháu khác nữa. Để những kẻ không hoàn toàn thú tính nhưng chưa đủ nhận thức cũng như tôi (kẻ phải giết chúng khi bị dồn tới chân tường) không bị biến thành những con tốt thí. (Nhưng bây giờ tôi thấy, thực ra, mẹ rất mạnh).
Để lỡ bác bạn có ập vào thì bạn vẫn thản nhiên viết rồi che tay hoặc từ từ gấp lại, rồi mở cuốn vở khác ra trước khi bác đọc được nội dung. Mẹ không giúp được tôi đâu. Đồng chí ấy sẽ cười: À, ra vậy.
Mọi nỗ lực nhồi nhét chỉ đem lại bi kịch. Chết ra đấy hoặc lỡ bị sao thì phí đời, thì gia đình khổ. Danh tiếng ta cũng đã có một tí tẹo.
Hắn thấy ngột ngạt giữa tò mò và chán nản khi diễn đạt không đúng cái gì đó mơ hồ mà mình thực sự muốn diễn đạt. Phải biết giữ sức khỏe mà học chứ. Hoặc hắn thấy khó thở trong mong muốn làm cho thật nhiều độc giả hiểu cái hắn viết nhưng lại phải thách thức, ám ảnh trí tuệ của cả những nghệ sỹ tài năng.
Khi càng ngày mong muốn tranh đấu cho hạnh phúc càng có vẻ nguội lạnh đi. Có lẽ tí nữa cũng… Hơi phiền là còn cái cặp, thời buổi này ám ảnh lắm ăn cắp đến nỗi trong sở thú vẫn phải đề phòng. Có lẽ mình nên im lặng.
Tội ác, chúng không gieo vào con người những hạnh phúc để sản sinh lòng biết ơn. Cố tiếp thu để làm tốt hơn. Hơi tiếc là chúng ta thường không đủ thông minh để tìm sự thật trong vô số chuyện phiếm hàng ngày.
Ai có thể giữ được tuổi trẻ, những người lúc nào cũng có thể bị cám dỗ bởi thứ triết lí hiện sinh muôn hình vạn trạng. Bao giờ cũng phải có vật thí mạng, làm đuốc sống châm lửa cho cuộc đấu tranh cho quyền sống, quyền làm người. Lại được tiếp xúc với nhiều người hơn, đời sống có lúc cũng thêm phần dễ chịu, tự tin.
Sách phôtô, giấy rất dễ cháy. Ngồi trên bàn, hoàn toàn có thể viết. Bởi vì, tôi hiểu đây là cái nghề mà sự hy sinh là rất cao cả: Vì nước quên thân, vì dân quên mình.
Nhưng cũng không phải hắn hờ hững với sáng tạo, có những lúc hắn biết mình thực sự đam mê tìm đến cái mới. Sớm nay, thấy bạn (dùng chiến thuật) ngồi thừ trên giường. Những đôi mắt nhìn vào những điểm khác nhau.