Nếu như ông cũng kiên trì như Bell thì ngày nay tên ông cũng được ghi vào sử sách. Đó là nỗi bất hạnh lớn của tôi! Nhưng điều buồn cười đã xảy ra. Hãy là một bụi rậm nhỏ nhắn nhưng rắn rỏi nhất bên cạnh quả đồi
Ông qua đời vào ngày 2/9/1969, ở tuổi 79. Nhưng định mệnh đã giáng cho bà một đòn nữa. Ông cứ chạy tới chạy lui từ nhà máy giày để lấy thêm giày khi đã bán hết hàng.
Ông bị buộc phải bỏ ra một năm để ôn lại các thứ tiếng và các môn khoa học tự nhiên ở trường dự bị đại học. “Đừng quá coi trọng những điều đã trải qua trong cuộc sống. Có một giai đoạn chỉ tí xíu nữa thôi,ông đã phải ở sau song sắt nhà tù.
Ngày chồng bà trao chìa khóa cho bà cũng là ngày một Balbir mới tái sinh. Tôi đang ở trên đỉnh của thế giới. Không còn nghi ngờ gì nữa, có lẽ chúng hơi đắng nhưng xét cho cùng, không phải tất cả các loại thuốc đều ngọt.
Nhiều lần ông bị tống giam vì tham gia nhiều cuộc biểu tình khác nhau . Còn một việc nữa, đó là trừ nhà ra, nơi duy nhất tôi có thể đến là trường học. Cuối cùng, vào năm 1860, ông được bầu làm tổng thống thứ 16 và là một trong những tổng thống vĩ đại nhất trong lịch sử nước Mĩ.
Tôi không có lí do gì để chán nản. Ta cần đèn đỏ để dừng lại, quan sát và đi tiếp! Ở trường, sinh viên bị gây áp lực phải đạt điểm cao để có thể kiếm được việc làm.
Người chủ cửa hàng không biết phải làm gì cả. Hết năm học thứ ba, tôi rời trường với tấm bằng cử nhân khoa học. Nhưng Hồ Chí Minh không còn sống để nhìn thấy được sự tái thống nhất cuẩ đất nước Việt Nam.
"Khi đến Mĩ:thứ nhất tôi không biết tiếng Anh . Tôi chỉ tiến lên và làm những việc tốt hơn”. Đầu tiên và trước hết,tôi xin được đề cập đến vấn đề mà hầu hết chúng ta đều không nhận thức được .
Lincoln chỉ học ở trường khoảng 1 năm. Kết quả của tôi kém nên tôi không đủ điều kiện lên lớp sáu ( tương đương với chương trình dự bị đại học hay chứng chỉ A). KHÔNG CÓ NHỮNG LO LẮNG! Hãy thử làm điều đó, bạn sẽ cảm nhận được niềm vui to lớn khi nhận biết được phản ứng của người khác.
Vì vậy, tôi chẳng ngạc nhiên gì khi thấy vài năm gần đây bạn bè tôi mau già hơn. “Chiến thắng không phải là việc một sớm một chiều, mà là việc của cả đời. Chẳng hạn như đừng mong đợi người khác tán dương bạn vì bạn thất bại.