Cây ở mỗi phố đều đẹp một kiểu. Hai nhà này nếu chân chính có khi chỉ là một. Chẳng là đang thu thập tư liệu cho câu chuyện này.
Dù có thể nói chúng tôi yêu thương nhau. Lâu lâu, nhà đạo đức thấy đời sống đạo đức cực khổ lại cứng nhắc lắm nên muốn sớm vứt bỏ hết để ra đi, đâm ra ngấm ngầm mê hiện sinh. Mai là giỗ mẹ chồng phải mua con gà.
Nêu ra những điều họ đã làm được nhưng không quên chỉ ra cái họ đã sai lầm. Ngồi lên giường lại nghe bác lặp câu hôm qua và nhiều hôm trước nữa: Cháu đừng để mất lòng tin của mọi người. Tôi chưa làm thế bao giờ.
Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được. Bạn phân vân không biết chọn cái nào. Bác thì biết bạn viết nhưng chưa đọc gì bạn viết cả.
Rồi lại thôi, vào ảnh chắc sẽ không đẹp. Càng xa em ta càng thấy yêu em. Bàn tay kia cũng không phải của nàng.
Như thế bạn sẽ bớt được nghe bài cháu phải tự xác định cho mình. Vậy mà em chỉ bảo: Em chịu!. Cái đó, chúng đưa ra không khó.
Đi trên cầu, em hỏi: Mặc thế này không lạnh à? Nó bảo: Lạnh thì sao. Nên dù lười, hắn vẫn phải cố mà chăm. Khi bạn rơi vào những thử thách này, bạn thấy mình được rèn luyện và to đầu hơn.
Tôi nói câu tôi từng nói với mẹ: Hai năm nữa thì teo rồi ạ. Êm dịu và hoang vắng. Còn hiện sinh thực chất, đòi hỏi những kẻ can đảm và liều lĩnh tham gia cuộc chơi sinh tồn có thể bị tiêu diệt bất cứ lúc nào.
Con người dường không đủ năng lực để trải qua nhiều bộ mặt. Tôi không nhìn rõ mặt nàng vì tôi không cụp mắt xuống nhưng tôi như nhìn ra đâu đâu phía sau khuôn mặt của nàng. Đơn giản là vì từ nhỏ tôi đã đọc nhiều hơn, tuổi thơ tôi rộng mở hơn mà suy nghĩ biện chứng hơn.
Cuộc sống càng ngày càng không đơn giản chỉ là câu hỏi sống hay chết, tồn tại hay không tồn tại. Sự giáo dục không không linh hoạt ấy khiến con người trở nên ích kỷ, rất ích kỷ. Cũng như còn đặt cược ở sự ngẫu nhiên trong cuộc chiến thiện-ác chính trong mỗi con người giữa loài người.