Than ôi! Tôi không giúp bạn được việc ấy. Chắc chắn nó sẽ bảo bạn rằng anh bếp đã vô ý, mà dẫu anh có lỗi đi nữa thì quạu với anh cũng chẳng ích lợi gì, chỉ thêm mất thể diện cho bạn vì người ngoài nhìn vào thấy bạn như thằng điên mà rốt cục món bò tái cũng chẳng ngon hơn được chút nào. Có một tiểu thuyết Anh, do một nữ sĩ viết, vô cùng hay hơn hết thảy những tiểu thuyết của George Eliot Brontes, cả của Jane Austen, mà có lẽ bạn chưa đọc.
Tiểu thuyết đó là cuốn Aurora Leigh mà tác giả là E. Không có gì giản tiện hơn. Xin bạn nhớ; không ai cướp được bảo vật đó của bạn.
Muốn sống đầy đủ, điều kiện thứ nhất là phải kiểm soát được trí óc. Phải học tập một cái gì đó lâu dài. Tôi chỉ có thể xét một trường hợp thôi và trường hợp đó không thể là trường hợp trung bình, vì không có trường hợp nào là trường hợp trung bình, cũng như không có người nào là người trung bình.
Ý muốn làm được việc gì ngoài chương trình đã ấn định là ý muốn chung của những người có một tâm hồn khá! Lúc này, tôi không cần biết đến nguyên tắc của bạn ra sao. Rồi tôi sẽ xin giảng tại sao.
Tôi sợ những lời khuyên của tôi có giọng dạy đời và đường đột quá. Không có gì xảy ra tới thân thể, tâm hồn ta mà không đi qua bộ óc của ta, ta thấy vui hay buồn cũng nhờ óc, nên kiểm soát trí óc là việc quan trọng nhất. Ra khỏi nơi mình ở cũng là khá rồi đấy.
Tuy vậy, y không đến nỗi bị dày vò như kẻ muốn tới thành La Mecque mà không bao giờ bước chân ra khỏi nhà mình. Phân tích cảm giác ấy, ta sẽ thấy trước hết là một nỗi lo âu, bối rối, chờ đợi, ngóng trông, mong mỏi. mà trong khi làm việc, ông không cho bộ máy của mình chạy hết công suất của nó đâu.
Thời giờ quý hơn tiền bạc nhiều. Điều đó rất dễ chịu và làm cho ta bình tĩnh, yên vui. Quyết tâm ngừng công việc lại để tránh cái nguy đó, là một giải pháp vô ích.
Nhưng việc không dễ đâu ban nhé. Mà công ty bắt ông đợi mỗi ngày 2 lần mỗi lần năm phút, chính là bắt ông chịu thiệt như vậy. Mà khó thay đổi cái của quỷ đó lắm.
Nhiệm vụ đó cũng đã khó khăn đấy chứ! Ít người làm tròn được. Trong cái xứ sở của thời-gian, giàu nghèo cũng như nhau, khôn dại cũng như nhau. Chỉ thay đổi một chút thôi, dù là thay đổi cho đời ta sung sướng hơn, ta cũng thấy khó chịu, bất tiện.
Điều đó rất dễ chịu và làm cho ta bình tĩnh, yên vui. Bây giờ chúng ta kiểm điểm lại xem mỗi ngày để dành thì giờ được bao nhiêu. Ý muốn làm được việc gì ngoài chương trình đã ấn định là ý muốn chung của những người có một tâm hồn khá!