Nhưng rốt cuộc, các cậu hay tớ vẫn là phận con sâu cái kiến, bị bọn hiện sinh có quyền lực thích thì thả rông, không thích thì nhốt lại, thủ tiêu, ngứa ngáy thì làm trò tiêu khiển. Hình như gõ phím nếu không đau mắt thì có vẻ thú hơn viết. Nhưng một đứa trẻ thì không có được tiếng nói của mình trong xã hội đầy bon chen, tự phụ và thiếu tôn trọng này.
Dù có thể biện minh rằng anh xứng đáng với nó, rằng xã hội mà ai cũng sợ tiêu tiền lớn như anh thì kinh tế đi xuống trầm trọng, rằng anh tiêu như khi cần anh vẫn có thể chia sẻ… Chia sẻ? Có hôm bực, mẹ bảo Thấy con viết về chia sẻ mà chẳng thấy con chia sẻ việc nhà gì cả. Mặc kệ những ý nghĩ vừa mang nặng còn dồn ứ xếp hàng chờ được chui ra. Và gần như phân cách hẳn với thế giới những người lớn tuổi đã không đem lại cho họ ngọn lửa tin cậy thắp sáng cái bấc cồn cào vô hình trong lòng.
Nhẹ như thể bên trong đã mục ruỗng, cạn kiệt cả. Hôm thì thằng em hoặc ông cậu nhấc máy. Tất nhiên là khi đó họ phải chịu khó một chút là đứng bình đẳng với tôi nếu không tôi sẽ lựa chọn một đối tác khác.
Bác gái: Mua sách làm sao hết cả buổi chiều? Tôi: Im lặng. Nhưng cháu thử nghĩ xem, nhỡ xảy ra chuyện gì, quả thực các bác không biết nói với bố mẹ cháu thế nào… (loáng thoáng bên cạnh… Bố: Mấy con mèo này hay thật. Còn cái quần thì rộng thùng thình.
Mẹ bảo để mẹ đi xem chung kết. Tôi mà tục thì còn bằng chín lần thế. Tất cả trị giá một cuốn tiểu thuyết ông viết trong năm năm.
Bạn không phải là một tên hèn nhát, một kẻ lười biếng. Cái giấc mơ của mình không mất. Giá mà em đến, dịu dàng bắt tôi bỏ bút.
Này thì… nhìn sân trường đầy sỏi đá xi măng-thấy lòng cũng cỗi cằn như thế… Đôi khi tôi cảm ơn mình vì làm cái việc mà thời đại mình sớm muộn cũng sẽ phải làm đồng loạt: Tự quyết. Như tôi trôi nổi khắp phố phường, không sợ lạc nữa nhưng chẳng biết đường nào ra đường nào.
Nhưng họ lại cho đó là một ảo tưởng trong cái xã hội này. Em biết tính cháu không thích đến ở nơi lạ. Có lần bạn tự hỏi hay bạn sợ thay đổi lịch trình sẽ đánh mất một thứ mùi gì đó quyến rũ nàng sáng tạo.
Và với trí tuệ cùng được mở mang, biết đâu có thể hiểu nhau hơn. Có một lí do tôi không thích đi là tiền. Biết đâu cứ phải thấy những cái chết, những bi kịch họ mới chịu công nhận thật lòng một điều đơn giản có từ ngàn năm nay: Không thể ép tâm hồn mặc quần áo theo cỡ của một tâm hồn khác.
Bạn nghĩ tôi đang xin cái thiện ở những người nghèo khổ hoặc giàu có và đều ngu dốt ư? (Xin đừng tự ái. Chán ngán hơn rất nhiều so với hứng chịu sự thờ ơ của người dưng. À, à, chúng tớ lại đấu tranh chống lại vì chúng đe dọa tự do của tớ.