Tôi không nhìn rõ mặt nàng vì tôi không cụp mắt xuống nhưng tôi như nhìn ra đâu đâu phía sau khuôn mặt của nàng. Vẫn chứng nào tật nấy. Thế là một hôm ngồi ngáp dưới quầy hàng ế khách, thấy bác trai khoan thai bước ra khỏi cửa, rẽ trái (bên đó là hàng nước), bác gái bảo: Bây giờ cháu nói thế nào bác trai bỏ thuốc lào được thì bác cho là tài.
Mẹ không giúp được tôi đâu. Bố tôi tốt, hy sinh cho gia đình nhưng có điểm giống ông nội tôi là gần như không bao giờ tâm sự với con cái, không bao giờ nói chuyện sinh lí sinh liếc. Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào.
Bản chất là cái luôn song hành cùng thời gian cũ kỹ. Còn lại, mọi thứ khá dễ hiểu nếu thực sự muốn hiểu. Làm thế nào để ngừng viết.
Tôi bắt đầu tập, mỗi máy thử một tí. Tiếng máy của mình đã tắt. Bác trai bảo: Cháu nó vừa mời rồi.
Em biết lúc ấy anh sẽ phá lên cười và ôm chặt hai mẹ con… Phát thanh viên phàn nàn với vợ: Cứ dự báo thời tiết sai là người ta lại đè anh ra mà chửi. Ông anh cũng xịt xịt xịt lên đầu.
Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn. Thấy đủ, tôi lên ngồi trên ghế. Vẫn người, chân tay đầy đủ nhưng không tài nào nhìn thấy mặt.
Tôi bảo: Chú thông cảm cho cháu, cháu đợi cô cháu ở chợ, lúc chú bảo đi cháu vướng nên chưa đi được. Nhường nhau nhiều khi chẳng ai được ăn. Vấn đề chính là phải biết phân tán đều năng lượng và biết tập trung để đánh vào mục tiêu khi cần.
Trước lúc bác tôi xuống, mẹ tôi lên, thì tôi xuống. Con gái có khác, họ thổi bay nhiều cục nặng cho đời sống. Còn giờ thì cựa quậy được, thậm chí, đứng dậy nhảy nhót chắc cũng được.
Phải giữ nó trong lúc này như một người lết đi mãi trong sa mạc tay cầm chai nước nhưng lại muốn mang nó đến với những người trong sa mạc khác rất xa xôi, hư ảo. Em hãy thử tin một chút vào điều ngược lại nếu cái em đang (tin) làm em thấy tàn phai. (Còn với đàn ông thì không thích rồi).
Họ không tìm thấy đâu chừng nào chưa nhận ra cái nền giáo dục (và tự giáo dục) mà phần lớn tuổi thơ, tuổi vị thành niên và phần đời còn lại mà họ, chúng ta trải qua đều là những thiếu hụt nghiêm trọng. Vài câu đùa nữa, và những người mới nhìn bạn với ánh mắt trìu mến như những người cũ đã từng nhìn. Người lớn có quyền nói mình vất vả, rất vất vả hy sinh trong cái khoảng từ làm con đến làm cha mẹ cho đến khi con cái mình làm cha mẹ và sau nữa.