Có rất nhiều người liếc nhìn, nhưng họ dường như phớt lờ sự hiện diện của ông và không tỏ thái độ gì. Thực sự thì sau khi xem những gì sẽ thực hiện trong những năm tiếp theo - Cars, Ratatouille, WALL-E - Iger nói với giám đốc tài chính ở Disney, “ôi Chúa ơi, họ có trong tay toàn những thứ vĩ đại. “Khi đã hiểu nhau, chúng tôi đã thực sư trở thành hai người bạn, con bé là gia đình của tôi.
Do đó, lỗi này đã không được phát hiện trước khi mọi người đổ xô đi mua iPhone 4. Bài hát đó làm cho những thành viên tỷ phú của hội đồng quản trị liên tưởng đến bản tính ưa nổi loạn của ông. Và Jobs thì không thể ngừng việc chửi rủa.
" Khi Eisenstat hỏi ý ông là gì, Sculley trả lời, "Tôi nghĩ rằng tôi sẽ từ chức. 500 đô cho mỗi sản phẩm”. Cuối cùng họ chọn Richard Dreyfuss, một người hâm mộ trung thành của Apple.
Dù vậy, bằng sự mạnh mẽ được thể hiện qua tính cách và khả năng kiểm soát của mình, Jobs đã nhanh chóng đóng một vai trò quan trọng hơn. Tôi thích cái này,’” Ive nói. Sau đó, ông thay đổi cấu trúc của buổi thảo luận, phát biểu rằng tất cả điện thoại di động đều có một vài vấn đề nào đó.
vấn đề là ông đang lo lắng về hình ảnh của mình, đặc biệt sau bài viết trên tạp chí Fortune, ông không muốn nhận ưu đãi mới trừ khi ban giám đốc cùng lúc hủy bỏ những quyền chọn cũ. Sự tinh tế của bài diễn văn khiến nó trở nên đơn giản, thuần khiết và duyên dáng. Giờ đây chúng ta là một thế giới.
Ngoài ra, ông ấy lanh lợi, tự tin vào bản thân và có một chút độc tài. Nó gần giống như Nietzsche. Eisner đồng ý để Pixar góp một nửa vốn trong những bộ phim sau, và đổi lại, được nhận một nửa lợi nhuận, “ông ta không nghĩ chúng tôi có thể có bao nhiêu sản phẩm đình đám, chính vì thế ông ta nghĩ mình đã tiết kiệm được một số tiền,” Jobs nói.
Như vậy, dù là người đam mê công nghệ hay là tin tặc (hacker), thì điều đó cũng chẳng thú vị chút nào. ” Scott Adams, tác giả của mục biếm họa của Dilbert, cũng tỏ ra hoài nghi, nhưng phần nhiều là ngưỡng mộ. “Tôi đã làm tất cả những gì tôi có thể.
Khi Apple phát triển ra iMac, Jobs lái xe cùng Jony Ive tới để trình diễn cho những người ở Pixar xem. “Steve, cái tự ái nghề nghiệp ấy quá đắt đỏ,” Ellison nói. ” Kottke quyết định làm sáng tỏ trường hợp của ông với Jobs bằng cách lượn lờ bên ngoài văn phòng của Jobs và tìm cách bắt chuyện với ông.
Cô hát khúc tráng ca của Tracy Chapman Talkin’ bout a Revolution (Hãy nói về cách mạng) {“Những kẻ nghèo hèn rồi sẽ vùng lên / Và giành lấy những gì họ xứng đáng được hưởng”) trong khi bố cô đứng hẳn dậy, trên lưng vẫn địu bé Erin, khi ấy mới 1 tuổi. Họ khác nhau rất nhiều thứ. ” Vào thời điểm này, Jobs đã đổ gần 50.
"Vì vậy, nó buộc bạn phải đầu tư suy nghĩ về nó. 000 ứng dụng dành cho cả hai thiết bị này, và có hơn 15 tỷ lượt tải vê. ông kể “Họ dường như không quan tâm.