Có thể chửi bậy, làm bậy bậy hơn bất cứ kẻ thô bỉ nào. Bình thường ở đây là hiểu theo nghĩa lành mạnh. Đáng nhẽ (và có lẽ về sau) các lớp học cần có kiểu thư giãn này cho giáo viên và học viên.
Ta cõng nàng đi trên sóng. Ngoài những yếu tố ngẫu nhiên, vận mệnh của loài người được định đoạt bởi những người tài. Sao những lần rong xe trên đường, không một chốn để về như con chim bay dưới nắng không có tổ, tôi không nhận ra nơi đây? Một cái ghế đá để viết và không nhiều người để quấy rầy.
Như thế sẽ khổ nhưng sẽ giữ được tử tế. Tẹo nữa, cái giấc mơ nó vẫn sờ sờ ra đấy hay nó mất. Thất vọng, tụt giá rồi.
Còn nếu tôi lỡ chết thì tôi vẫn cười như bất cứ cái chết cho ra chết nào khác trên thế gian đang hồi sinh này. Ở đây, còn được tập, được bơi, ngày đến mấy lần cũng được. Bác gái nghe thấy bảo: Ấy.
Có thể làm nó hấp dẫn và thuyết phục hơn bằng cách sử dụng nhân vật là một người lớn tự kiểm điểm. Tôi vừa tước vừa như vô cảm vừa nhủ lòng: Đờ mẹ mày (nguyên văn là Đờ mẹ mày). Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh.
Trong lúc tập, gặp một người quen nữa. Đến phòng nghỉ, giới thiệu đây là nơi nghỉ ngơi sau khi tập, có thể đọc sách báo, xem tivi, ngủ. Đầu tiên mẹ hỏi: Con tự viết à? Tôi chỉ cho mẹ xem tên người viết ở cuối bài.
à còn nhớ thủa ấy tôi luôn ngồi ngay sát bảng và trong những giờ quằn quại toát mồ hôi đó có lần tôi lỡ đánh một tiếng rắm xuống lớp điều đó làm tôi còn ngượng ngập cả mấy buổi sau dù không biết có ai biết đó là tiếng rắm của tôi giữa những cô cậu học trò ngồi san sát nhau như gia súc bị tống lên xe chở đến lò mổ… Cháu phải nghe lời khuyên của mọi người và tự phê bình. Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo.
Chúng khác nghĩa nhau nhưng nghe thì na ná như nhau. Khỉ thật! Hai tiếng nữa tôi đã làm gì? Chắc vẫn thế! Thế là thế nào? Dù bạn rút kinh nghiệm lựa chọn trái với cái bạn thường chọn chăng nữa.
Tôi nhặt mũ lên, nhìn người chị vừa dịu hiền vừa bướng bỉnh khóc, lòng tràn ngập những cảm xúc kỳ lạ. Dù mẹ không bay, không bay đâu. Chỉ còn lớp tro mỏng bên ngoài.
Nếu họ, những linh hồn chưa chết, thành công thì thế hệ tương lai, với cái nhìn trung thực và đầy trí tuệ, sẽ nói rằng ngay trước họ là thời kỳ quá độ lớn nhất của thế giới. Bù lại, ông sẽ làm nô lệ nghệ thuật cho họ vĩnh viễn? Đúng mà cũng không đúng.