Pred-391

Chồng yêu tai nạn, vợ yêu gánh vác khoảng nợ to đùng đi làm em đĩ thì gặp thầy giáo cũ

  • #1
  • #2
  • #3
  • Trước khi đến nhà ông ta, tôi miễn cưỡng. Sở dĩ bạn biết giờ giấc khá chính xác là vì lúc trời hửng lên đã có cái đồng hồ để bàn, nằm ở giường là nhìn thấy. Nói hay hoặc đúng không mà thôi.

    Nhưng dù sao thì tôi vẫn bị cái tưởng tượng ngầm ấy ám ảnh sơ sơ. - Có gì mạo phạm xin ngài tha lỗi. Chưa thể biết ai biểu trưng cho Loài Người

    Nhưng chỉ cần để ý hoặc trong thâm tâm họ cũng biết, họ nhận ra rất dễ dàng họ đang dần bất lực trong việc hiểu con cái và làm chúng hiểu mình. Chỉ biết mình mãi mãi lăn. Ngọn lửa lớn làm ông ta hả hê man rợ.

    Tôi ngồi đây đoi đói tình người khi mọi người đang lo lắng ở nhà, gọi điện đi tứ phía. Nhưng ông cụ thì vẫn muốn sống. Và trong những lúc tìm đến cái mới, thứ mặc cảm (và có thể cả sự e sợ) của kẻ cô độc luôn xuất hiện khi có sự đụng chạm với những chuẩn mực cũ của những người hắn tôn trọng (hoặc thấp cổ bé họng hơn).

    Bạn thấy mình chạy đua chỉ thua mỗi con chó bécgiê nhà mình. Đơn giản là vì nếu chúng vô nghĩa, chúng sẽ không được tiếp nạp và tôi nên từ bỏ. Đi xuôi từ Thanh Xuân hướng vào Hà Đông.

    Ta luôn cố giữ sự nhẹ nhàng của một đứa trẻ để âm thầm tưới sự trong trẻo, lương thiện làm đời sống họ thêm thoải mái. Đứng trên góc độ lí luận thì bạn thừa sức phẩy tay cho cái mạng nhện ấy rách toang. Ngồi cà kê dê ngỗng thêm một lát tôi bảo nóng quá rủ ông anh ra.

    Và phải đập xác xuống nền đá hoa lạnh buốt. Và rằng nếu bạn đang tham gia một bi kịch, bạn cũng có thể tạo được một kết thúc có hậu. Bạn sẽ nghe thấy dưới tầng ba tiếng dập cửa, tiếng vặn nước, tiếng giật nước, tiếng khạc nhổ, tiếng bước chân… Chúng không đến dồn dập mà cứ vài giây im lặng mới xuất hiện làm trạng thái mơ hồ của bạn giật mình thon thót.

    Nghĩ có vẻ khúc chiết. Họ có nghị lực, có sức chịu đựng, có những kinh nghiệm đớn đau mà thời gian và rèn luyện đã đem lại. Những kẻ lãnh đạo vừa tài vừa ác luôn biết đánh vào cái phần không dễ thiện của con người.

    Thấy mình như một kẻ ngu si, trơ trọi, chẳng biết làm gì. Bác không biết, buổi sáng tôi thích yên tĩnh một mình, ngồi lặng điều chỉnh cơ bắp đau nhừ, và không bị soi. Tôi đã định viết một truyện ngắn dựa trên bối cảnh này ngay vào cái đêm đến nhà máy cùng anh em bốc hàng mây tre đan lên côngtenơ chở đi Mỹ.

    Bạn muốn nhìn thấy năng lực thực sự của họ được phát huy, họ được nâng cấp nhận thức và có những điều tâm huyết để đeo đuổi. Để lại thế nào chúng cũng sinh đẻ vô tội vạ. Còn khả năng điên hoặc chết à? Mi thử chui vào những cơn đau của ta mà xem.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap