Kẻ thắng thì làm gì đó với bàn cờ tan hoang. Những trận bóng và bác bấm huyệt gần nhà làm tôi thấy khoẻ hơn. Những hình ảnh đã nguội.
Mà chắc gì bác đã biết được chuyện gian dối của bạn. Tai họa có thể ập xuống bất cứ lúc nào. Hồn nhiên đến đáng sợ.
Hừ, chúng tôi ngồi cạnh nhau như hai khúc gỗ. Chúng thường là những việc vô danh và ít ai để ý thống kê. Tôi biết cô bạn ấy có vẻ thích tôi.
Và họ vẫn không có cảm giác về những cơn đau của tôi khi ngồi trên giảng đường. Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên. Nhưng mà cũng thấy có một niềm tin để hôm sau cắp cặp đến làm.
Có thể làm nó hấp dẫn và thuyết phục hơn bằng cách sử dụng nhân vật là một người lớn tự kiểm điểm. Dường như con nào mặt cũng hớn hở như nhau (ý này lấy từ câu chuyện nho nhỏ của một người quen sơ sơ). Đây là lần thứ hai tôi khóc trước mẹ.
Trong cuộc đời đầy bất công vì sự nhu nhược này. Nàng nhủ: Chắc là vì ta quá yêu chồng. Nên bạn đừng ban phát lòng xót thương bừa bãi.
Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường. Tôi là một đứa trẻ ngoan mà. Câu chuyện này tôi gửi đến bạn.
Cháu mai sau là chúa sợ vợ. Tôi không định đánh giá con người qua hành động ấy. Thiu thiu chứ không sáng choang lõa lồ đôi mắt như khi ngửi thấy mùi kim khí trong những cục từ.
Đã nhủ viết lại sẽ nhạt đi nhưng dù sao thì cũng nên viết. Y học bó tay… Mọi người cười thích thú. Đừng thuyết giáo vô ích.
Còn hiện sinh thực chất, đòi hỏi những kẻ can đảm và liều lĩnh tham gia cuộc chơi sinh tồn có thể bị tiêu diệt bất cứ lúc nào. Bóng đá nữ thì bảo: Ôi toàn anh như con trai. Có cô nàng nào đó đứng bên lề đường vẫy cờ trông thật giống cô nàng nào đó của tôi.