Ông già nghe nói giận lắm. Ít người phải dùng đến cực hạn năng lực của mình, vì chúng ta có những nguồn mãnh lực thăm thẳm không bao giờ dùng tới". Bạn có biết tại sao những vỏ xe hơn lăn trên đường mà chịu được đủ cái tội tình: nào cọ vào đường, nào đẻ lên đá nhọn không? Mới đầu các nhà chế tạo những vỏ xe cứng rắn.
Thấy chúng thế rồi nghĩ tới tôi thế này mà còn than thân trách phận, tôi thấy thua chúng. Có thiệt tôn giáo mang lại cho ta sự bình tĩnh và can đảm không? Tôi xin nhường giáo sư William James đáp: "Mặt biển động sóng như đáy biển vẫn im lặng. Sự nghiệp tiêu tan hết, ông còn mắc thêm món nợ 16.
Trên 30 năm đầu tắt mặt tối, người chỉ chuốc thêm nợ và nhục nhã. Beard gặp cảnh hoàn toàn bi thảm, bà nói chỉ cần quỳ gối vọng cầu: "Kính Chúa, Chúa muốn sao con xin vâng theo Thánh ý" là tâm hồn được bình tĩnh sáng suốt ngay. Tôi ngồi phịch xuống chiếc ghế, nói: "Thượng Đế muốn sao con xin nghe vậy" mà hai hàng lệ ròng ròng trên má.
Rồi khi đọc cuốn Quẳng gánh lo đi, tôi thấy hết ưu tư, nhẹ hẳn người. Bạn nên nhớ rằng ưu phiền tàn phá sức khoẻ của bạn. Khi tới tỉnh Joe - một châu thành 60.
Nhưng phần đông chúng ta không làm vậy. Bà kể chuyện một quả phụ lãnh của công ty bảo hiểm 20. Bây giờ lại có kẻ muốn dạy khôn ta, có vô lý hay không?"
Sau lại hỏi sở y tế thì hay rằng từ trước tới nay Californie, trong những khi bệnh đó phát, thấy một lần ghê gớm nhất có 1. Vì ốm đau hoài, bà Eddy sớm nghĩ tới khoa "chữa tinh thần". Nếu bà ta hỏi câu gì thì ông rút cổ, đáp: "Người Mỹ.
Vừa đây, tôi hỏi Paul Boynton, giám đốc phòng nhân viên của hãng đầu Socony: "Những người tới xin việc có lỗi lầm nào nhất? Chắc chắn ông biết rõ điều ấy, vì ông đã tiếp hơn 60. Các y sĩ đều dùng thuốc tê mà không lần nào ông phản kháng rên la. Tôi hăng hái rảo bước lại phòng một khách hàng.
Chúng ta không thể sống trong cả hai cái vô tận đó được, dù chỉ là trong một phần giây. Phần đông lo lắng "không phải là tại thiếu tiền mà tại không biết cách tri túc". Tại sao lại giản dị như vậy? Đó là nhờ luật sau này, một trong những luật quan trọng nhất mà các tâm lý gia đã tìm ra được; óc người ta, dù thông minh đến đâu đi nữa, cũng không thể đồng thời nghĩ đến hai điều.
Ông Seifred giữ chìa khoá để mở cừa vườn, cho nên ông phải đợi tôi một giờ đồng hồ ở trong rừng vừa hầm vừa nhiều muỗi. Nhờ vậy, ngày đầu bà ta đã kha khá. Chúng ta, bạn và tôi, cũng nên hoan nghênh loại chỉ trích ấy, vì chúng ta không hy vọng gì trong bốn lần hành động mà không có lần nào lầm lạc hết.
Tôi tự nhủ như vậy hàng giờ,và bắt đầu thấy dễ chịu. Vì nếu ngăn cảm thì họ gây rối liền. Smith: hãy coi con số và xem xét lý lẽ - nếu có - của những lo lắng có vững chãi không.