Nếu dư luận tiếp tục ơ hờ thì bạn sẽ cư xử theo một cách khác. Trong tay tôi không có luật… Chỉ là ta đang viết.
Nói hơi trống không vì bằng tuổi, hồi bé lại học cùng lớp. Rồi, Việt Nam mặc áo đỏ thế nào cũng thắng. Hồi ấy em thật bướng bỉnh và luôn chọc tức anh.
Thấy máu cũng không dồn xuống đầu như mẹ bảo mấy. Ba năm! Vậy mà anh không nhớ nổi cái số xe. Bạn nhận ra viết những gì cho bình dân, để cụ thể và hấp dẫn (cả những người có nhận thức cao) còn khó hơn cái khác nhiều.
Họ cũng đủ tự trọng để tự lực cánh sinh. Sự đồng cảm với những người cùng khổ là có nhưng sẽ không quá sâu sắc khi tôi ít trải qua nỗi đau của chính họ mà chỉ thấy chúng trong văn học, trong đời. Rồi ráp nối thành một câu chuyện hay một cái gì đó.
Còn các bộ phận chưa bị thương trên cơ thể chung thì quá chủ quan, vung vẩy theo ý mình, phó mặc cho những bạch cầu trước vết thương nhiễm trùng uốn ván. Thay vì bắt chước cá tính của một số người: Tôi viết chỉ để phục vụ tôi. Cát là tâm luân lưu giữa hai khoảng đó.
Thử xét lại một chút thì tạo hóa cũng chơi thật ác khi cài vào con người bộ óc, cái tạo ra những thứ biến chính con người thành nô lệ, khi nó chẳng có cớ gì mà không được tự do. Đầu tiên là một cuốn sách tiếng Anh dày vài trăm trang. Những hình ảnh đã nguội.
Cái đó phải tự do chứ ạ. Để lại thế nào chúng cũng sinh đẻ vô tội vạ. Tôi nhớ lại một số kỷ niệm nơi vườn thú này.
Ông anh cứ kéo cửa vào, mãi không mở được, tôi nhẹ nhàng đẩy cửa ra. Nếu bạn chấp nhận sống theo cách của họ. Và việc thoát ra khỏi những lớp mơ mà mọi sự kiện đều có vẻ thật cũng từa tựa như rơi thụt dần khỏi các tầng mây, khá hẫng và khá sốc.
Tớ biết đây là một anh chàng biết điều (dù cuối trận, bực quá, anh chàng chửi bậy mấy câu) và vì thế anh ta biết tự góp nhặt những hình ảnh hợp lí. Tốt hơn là nên nhập vai. Thế giới lúc đó thật yên bình, rộng lớn và luôn mới lạ.
Lúc thì một vài tháng mới đến một lần. Liên miên liên miên đục vào óc. Nhưng rồi sẽ được nhiều người yêu quí.