Không có nó thì sao? Cuốc bộ hoặc đi xe buýt. Nhưng 2 năm, lúc này, với tôi là những thời khắc không đành bỏ phí cho những tâm nguyện không hợp với mình. Bác không biết cái sân bóng bạn đến nó dễ chịu đâu.
Cái vực của sự hỗn độn. Điều bạn muốn nhất có lẽ là để bố thấy bạn hạnh phúc và kiếm được khoản tiền kha khá từ nghề mà bạn lựa chọn. Hai tiếng nghệ sỹ nghe cứ ngường ngượng thế nào.
Để khám phá đến tận cùng. Sao lại xé sách hở con. Và một số lí do khác…
Hôm trước em đọc ở một tờ báo có nói… Nói chung là bố mẹ hơi xuôi xuôi thôi, còn họ vẫn chưa thay đổi quan niệm mảnh bằng đại học không thể không có. Với sự mỉa mai những khao khát chính đáng ấy, đời sống của họ luôn vấp phải những thất bại mà họ không dám nhìn thẳng vào. Còn khả năng điên hoặc chết à? Mi thử chui vào những cơn đau của ta mà xem.
Thôi về đi kẻo vợ con mong. Chứ không phải hắn leo lên giời. Còn dùng vũ lực để cải tạo bạn nhằm giữ thể diện, cái này họ có thừa khả năng, thì hóa ra họ đang lặp lại tình trạng bất công và vi phạm quyền con người liên tục của đất nước này.
Đối thủ dù không thích cũng khó thoát khỏi sự áp đặt ngọt ngào của bác. Cháu vẫn nằm trong chăn. Có người đi thẳng tắp, sải bước đều với khuôn mặt vô cảm.
Không, cháu không phản đối, con không phản đối. Tại sao phải mệt thế nhỉ? Hóa ra trong những lựa chọn diễn đạt nội tâm, vì lười tra từ điển định nghĩa hoặc không mấy tin tưởng vào chúng (những từ nhạy cảm, chúng đã được định nghĩa chung cho cả thế giới đâu), hắn hay bị lẫn lộn giữa sáng tạo, nghệ thuật và đời sống. Chúng như những giọt luôn hiện hữu trong nhân gian mà có người biết, có người chẳng bao giờ biết.
Ngắn ngủi mà đằng đẵng. Cái đêm mà khi ngồi cùng những cậu công nhân chưa gặp bao giờ dưới một cái quạt lớn, cùng bó hàng, xếp hàng, khuân hàng, tôi có cảm tưởng mình đã xuất hiện trong khung cảnh này trong một giấc mơ từ xa xưa. Chưa nổi, đồng chí ạ.
Chả biết đường nào mà lần. Những tác phẩm xấu sẽ không thể nhập vào và điều khiển người nếu người ta được giáo dục và chăm sóc tốt. Nhưng nếu quả như thế, hoá ra bạn lại là kẻ tra tấn kinh dị hơn với những màng nhĩ của nhiều người nằm ngủ giữa thành phố này.
Còn anh lại bắt vở tôi như vầy thì đừng hòng, đừng hòng. Em muốn sinh ra một đứa trẻ để anh viết về nó. Mực thước và tự nhiên.