Con người muốn mau lành bệnh cũng thế. Đôi má trắng nhợt ửng hồng. Nó bộc lộ dồn nén một chút, mọi người chắc đều khó chịu nhưng chịu được.
Khi về đây nghĩa là bạn tự do. Trong sự đối phó với họ và mặc cảm dối trá để có cơ hội viết. Tôi đỗ đại học, không tính điểm cộng do bác chuyển hộ khẩu cho từ Hà Nội về khu vực ưu tiên thì thừa ra năm điểm rưỡi.
Mà là từng câu hỏi cho từng bước chân. Trong Tuổi thơ dữ dội? Không hẳn. Bạn dậy trước chuông báo thức 6 giờ một chút.
Tai họa có thể ập xuống bất cứ lúc nào. Cháu đã đi đến một xã hội mà cháu sẽ đợi và sẽ rủ con người đến. Ta khát, ta muốn uống cạn sự lương thiện trong con người mình để có thể phá phách.
Thấy những tờ giấy rách thòi ra khỏi cuốn sách vừa xé và vừa gấp lại. Giấc mơ cũ rồi mà. Con mèo quanh quẩn bên nách.
Dù sao bác vẫn hơn rất nhiều kẻ đẩy lịch sử đi lùi. Tôi nói: Cho con đi bệnh viện. Vứt béng cái chuyện này đi.
Đó là lẽ sống của anh và em không được từ chối nếu không muốn làm anh bị tổn thương, em yêu ạ. Đầu tiên tôi đốt cái cuốn sách tiếng Anh (đã xé thêm mấy trang sau khi mẹ về). Hơi lo cho bác vì ca này khá nặng.
Giấy vệ sinh ở đâu nhỉ, bác trai thì đang cạo râu hay làm gì đó trong nhà tắm. Vừa rồi đi đá bóng với thằng em về qua bị tắc mãi ở đó. Bị điểm kém chẳng hạn.
Nhưng em nghĩ không phải cháu không biết tôn trọng mọi người đâu ạ. Bạn chỉ muốn họ nhìn vào sự thật nếu họ còn khả năng nhìn. Còn chưa kể đến cái đuôi đèn tức là dây điện màu đen cắm vào sau gót chiếc ủng chạy khuất vào sau cánh cửa mở sát tường.
Tôi bảo vâng, nhiều nước mà anh. Nhiên liệu? Nói vậy thì chung chung quá. Đối diện với bà già và cái thùng rác là những bồn hoa cỏ tươi tắn, nõn nà.