Một người theo ngành y không còn hành nghề bằng lòng nhân ái. - Rất tiếc là không thể, thưa ông. ĐI đã lên tiếng gọi tôi vì lâu rồi tôi chưa gọi nó.
Những đoạn vỉa hè rộng, chiếu được trải ra, người nằm ngồi la liệt. Vậy phải chăng tất cả đều có bản chất nhưng chưa tìm thấy hoặc chưa định nghĩa nổi mà thôi? Đôi khi chúng ta thử dùng một định nghĩa chung chung cho đời, nghệ thuật, người, vốn là những thứ gì đó hết sức chung chung: Phong phú. Chỉ nhớ nó chẳng có gì đáng nhớ.
Tôi không rõ đêm nay có vỡ giấc và người nhẹ bẫng nữa không. Họ biểu trưng cho chính họ. Nhà văn chợt không muốn thoát khỏi nó.
Đáng nhẽ (và có lẽ về sau) các lớp học cần có kiểu thư giãn này cho giáo viên và học viên. Nếu cứ đâm lao phải theo lao, dễ rồi họ còn phải nhận một sức phản kháng gay gắt hơn cái câu chuyện bạn đang kể (mà nếu họ biết cách yêu thương đã không xuất hiện theo cách này). Tôi không thân được với những thằng con trai cùng lớp.
Chỉ nghe một âm thanh đánh thức mình trong giấc chập chờn. Định ngoáy mũi phát để kết thúc truyện. Tôi nghĩ, nếu tôi chết, người buồn nhất là bố.
Và kẻ thua chấp nhận rút súng tự tử. Bạn mặc cái quần bò ông anh họ cho và một cái áo phông dài tay thường mang lúc đi đá bóng trời lạnh. Mai là giỗ mẹ chồng phải mua con gà.
Bạn bắt đầu tưởng tượng: Cuối cùng thì những cơn mệt tích tụ đã quật ngã bác? Hay bác biết bạn không có tên trong danh sách lớp. Nhất là những mặt còn lại của đời sống. Và xu thế thời đại sẽ đẩy họ đi tiếp theo những dòng chảy khách quan của lịch sử.
Nó gióng lên những hồi chuông báo động tình người dù nó cũng tham gia vào việc làm ảo nó. Hôm trước tôi khóc, hôm sau tôi đốt. Miếng trên cùng và miếng dưới cùng màu trắng, miếng giữa màu đen, trông như hai lát bánh mỳ màu sữa kẹp nhân màu cà phê.
Nhưng dần dà tôi nhận ra rằng khi thực sự xảy ra cuộc chiến với những thế lực ti tiện thì gia đình, họ hàng, bè bạn, những người lâu nay không tham dự vào con đường của tôi (thực ra mỗi người đi con đường tuỳ khả năng của mình lại đâm hay hơn) sẽ sát cánh bên tôi. Họ cảm ơn một cách khách sáo hoặc im lặng như không có chuyện gì xảy ra. Khi bạn tưởng tượng nhiều bạn sẽ thấy chán.
Tôi khóc vì tôi thông minh nhưng không phải thông minh kiệt xuất, không có trí nhớ phi thường. Để tôi đọc một đoạn vừa ứng tác, đồng chí phê bình cho nhé: Mẹ lật cuốn sách lên, nó được đổi tư thế, càng cháy tợn.