Vì chuyện cái giấc mơ vớ vẩn mà mình lại làm đồng chí ấy mất vui. Nhưng thế giới của bạn, đời sống của bạn vắng bóng đàn bà. Mẹ thấy điện còn sáng, sang bảo: Đi ngủ đi con, một rưỡi đêm rồi.
Căn bản vì các dòng suy nghĩ cứ chảy nên bạn hay quên. Biết nhau lâu mà ít nói chuyện, để xem còn chuyện gì để nói đây? Nghe cạch một cái là biết anh mở chốt cửa trên gác rồi chờ một lúc mới chuồn xuống.
Tỉnh giấc vào chừng 1 giờ. Vòng một cái đai qua người rồi bật máy cho nó rung dữ dội làm người mình cũng rung theo. Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào.
Tôi chẳng biết nghĩ đến ai… Mày hóa thành mồ hôi, thành máu để rịn ra? Phiền anh vì mấy cái kẹo mà tôi cho mình quyền xin anh về làm nhân vật mất rồi.
Đó gọi là biết chơi. Cái xe tải phía trước phóng nhanh, cái bạt chăng bốn góc sau thùng xe rú phần phật như một con sứa xanh lè động cỡn. Bỗng một chiếc xe tải của cảnh sát trờ tới… Đang có phong trào triệt để thực hiện đường thông hè thoáng.
Mặc cảm khi viết về mình và đang viết không phải để ngợi ca những người xung quanh. (Cái ý tưởng trước đó là con mèo trong tivi câu cá trong bồn đời). Sự lộn xộn giờ giấc còn có nguyên nhân là để bạn tìm những khoảng tĩnh, tránh khỏi sự quấy rầy và muốn vô hình trong tầm mắt họ khi làm việc.
Giữa những khoảng ấy là thời gian trống. Lúc đó bạn đang gập bàn. Đều ngập trong nước mắt nhân gian.
Đây là sân bóng, nên nhớ, và bạn thật ngu nếu cho mình quyền cười cợt sự cuồng nhiệt của họ. Ở đây chắc có một vài sự đánh tráo khái niệm hoặc phi lôgic do hiểu biết ít. Sự tranh luận lấy cơ sở phân định thắng thua là tuổi tác và thứ bậc.
Mà người lấy thì chưa chắc người đã trả. Tôi, thằng em, ông cậu thường cười với nhau vì chuyện chạy đi chạy lại điện thoại inh ỏi. Có một lí do tôi không thích đi là tiền.
Không cất đấy, làm gì được nhau. Đồng nghĩa với hủy diệt đời, nghệ thuật, người… Mà trên con đường tự chứng tỏ này thì ta thường bị người thân mỉa mai, hờ hững hoặc lấy việc học tập ra ngáng trở.