Nhưng trên thực tế thì mọi người đều đã có giấc mơ đẹp như thế này: Bạn tham dự một cuộc họp mà các vị khách mời đang cười, uống và rất vui vẻ. Tôi hỏi nhỏ họ, Đừng nói vấn đề này với một số người tham dự còn lại, nhưng xin hãy quay lại sớm hơn mười phút sau bữa trưa và ngồi vào chiếc ghế khác với chỗ sáng nay các bạn đã ngồi. Trong khi tôi vắng mặt, nếu bạn cần trợ giúp ngay, hãy liên hệ với trợ ý của tôi, Gina Gyniod, số máy lẻ 702, cô ấy có thể trợ giúp bạn.
Rồi một đại biểu nữa bước vào khi cô ấy vừa nói, Đó thực sự là một tấm ảnh đẹp. Tôi không nói về schtick của Bác Charlie trong việc xoay tròn một cái đĩa trên đầu ngón tay hoặc kéo một khu phố bằng một cái tai. Một số người đã nói với tôi là bất kể khi nào máy tính của họ gặp trục trặc, Gunter đều đến sửa cho dù anh ấy đang phải làm việc và…
(Rõ ràng là bác sỹ khám răng cho tôi có thể đủ tiền để đến những nơi đó. Thế còn bạn thì sao? Người bạn đời của bạn có tự hào như vậy không? Tài năng? Tinh thần? Khỏe mạnh? Thông minh? Thành đạt? Óc thẩm mỹ? Bố mẹ tuyệt vời? Bạn biết là bạn sẽ cảm thấy thoải mái như thế nào khi mặc chiếc quần bò và áo phông mà bạn yêu thích để xem vô tuyến hoặc đọc một một cuốn sách.
Cùng tối hôm đó, tôi khám phá ra một phần thưởng lớn khác về cách cầm danh thiếp của một người trong khi nói chuyện. Hỡi các đấng mày râu, các bạn sẽ biết trả lời cho câu hỏi luôn khó hiểu này khi đọc xong chương này. Đi được khoảng mười thước, Tova nói rất to, À, buổi tiệc thật là vui.
Bạn đã bao giờ tham dự cuộc họp mà ban đầu một đại biểu giơ tay, đặt câu hỏi và chỉ vài phút sau, lại đặt một câu hỏi khác? Sau đó, một đại biểu cũng nói nhiều như thể đưa ra nhận xét. Bạn đã từng nghe các nhà khí tượng học trên vô tuyến nói, Nhiệt độ là bốn mươi độ, nhưng gió lạnh chỉ làm cho nhiệt độ giống như đang ở mức ba mươi độ. Họ đã tìm được nhân viên giải quyết khiếu nại.
Trong suốt cuộc trò chuyện sắp tới của chúng tôi, tôi đã giữ tờ giấy dùng để ghi chép bên cạnh và thỉnh thoảng viết nguệch ngoạc vào đó bất kỳ điều gì mà tôi nên nhớ. Ai cũng thích tước vị. Trước khi gửi những lời chúc mừng tốt đẹp tới một ai đó, hãy nghĩ xem cái đầu hoang tưởng của anh ấy (và những người không có?) có thể sẽ suy luận ra sao.
Khi anh ấy đến chỗ tôi, tôi chết lặng người đi. Bước bốn: Quay lại một chút với Người ba hoa và nói, Mình rất xin lỗi, thực sự xin lỗi, mình đang đợi cuộc gọi quan trọng này thì cậu gọi đến. Vẻ ngây ngô bất động của cô ấy đã làm tôi nghi ngờ.
Cháu còn phải làm xong mấy thứ trong bếp nữa ạ. Nếu một ai đó nói điều gì mà ngay sau đó cô ấy phát hiện ra là không đúng, phát âm sai, cô ấy rất có thể sẽ im lặng vì xấu hổ. Và tôi đã phải trả giá những gì? Tổng cộng gần một tiếng đồng hồ, một cái giá rẻ phải trả để làm cho cô ấy cảm thấy vui mừng và tôi không khác gì một kẻ nói dối và đạo đức giả.
Tỏ vẻ thất vọng và giải thích, thật đáng tiếc, bạn bị đến muộn trong cuộc họp, một cuộc hẹn, một đám tang, bất kể sự kiện nào. Ồ, được đấy, tôi thích những buổi gặp mặt như vậy!, Những buổi gặp mặt thật là vui!, Thật tuyệt! Bạn đã từng nghe về hiệu ứng Von Restorff? Hedwig Von Restorff là một nhà vật lý/ tâm lý học người Đức đã chứng minh rằng hạng mục cuối cùng trong một danh sách có hiệu ứng lâu dài nhất.
Nghe từng lời lặp lại chính xác của cô ấy lần thứ ba làm chúng tôi cảm thấy bối rối vì chúng tôi đã ngắt lời cô ấy. Cuốn sách đó bao gồm (1) hiểu cảm xúc của chính bạn, (2) kiểm soát cảm xúc của bạn, (3) tăng cường cảm xúc của bạn, (4) nhận biết cảm xúc của người khác, và (5) xử lý các mối quan hệ. MẸO NHỎ #87 Hãy cho họ biết là họ sẽ nghe lại được số điện thoại của bạn